Chương 1
Ngày đại hôn, Tạ Trường Uyên một kiếm đâm thẳng vào ngực ta.
Giữa hàn quang lạnh buốt như sương tuyết, đôi mắt hắn càng hiện lên vẻ trắng lạnh tựa băng sơn ngàn năm.
Máu tươi trào khỏi khóe môi, nhưng ta lại bật cười, nhìn hắn mà nói:
“Chàng quả thật nỡ lòng giết ta sao?”
Trong đôi mắt thanh lãnh của Tạ Trường Uyên thoáng hiện một gợn sóng.
Đôi môi mỏng khẽ mím lại, dường như muốn nói điều gì đó.
Thế nhưng còn chưa kịp mở lời, một nữ tử bạch y thắng tuyết, khí chất tựa tiên nhân đã bước tới bên cạnh hắn.
“Minh Diên, ngươi đừng trách huynh ấy.”
Tống Thanh Y nhìn ta bằng ánh mắt ôn hòa, nhẹ giọng giải thích:
“Trường Uyên mệnh trung có một kiếp sát thê. Nhưng huynh ấy không nỡ xuống tay với ta, đành phải khiến ngươi chịu thiệt vậy.”
...
Tống Thanh Y là biểu muội của Tạ Trường Uyên.
Đến hôm nay ta mới hiểu thế nào là biểu ca biểu muội, trời sinh một đôi.
Có lẽ muốn để ta chết cho minh bạch, nàng ta từ bi thương xót mà nói:
“Trường Uyên vốn chẳng phải người phàm tục. Còn ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân bình thường, giữa hai người vốn không nên có bất kỳ giao điểm nào.”
Nói xong, nàng khẽ thở dài:
“Thế nhưng ngươi lại si tình với huynh ấy. Nay chết vì huynh ấy, cũng coi như chết đúng chỗ, không phụ một đời này.”
...
Tạ Trường Uyên một kiếm vang khắp mười bốn châu.
Giết vợ chứng đạo.
Sau đó mang theo Tống Thanh Y phi thăng lên thượng giới.
Không một ai thay ta nhặt xác.
Ta nằm trên mặt đất, nhìn từng đoạn ký ức trong quá khứ lướt qua trước mắt như ngựa xem hoa.
...
Năm cứu được Tạ Trường Uyên, ta vừa tròn mười bảy tuổi.
Trong một lần lên núi hái thuốc, ta tình cờ phát hiện hắn đang hôn mê giữa rừng sâu.
Thiếu niên thân hình gầy gò nằm bất động trên đất, sống chết chưa rõ.
Khắp người đầy vết máu, thương tích chằng chịt, thảm khốc đến kinh tâm động phách.
Ta động lòng trắc ẩn, lập tức sai gia bộc mang hắn về.
Sau khi đưa về phủ, ngày nào ta cũng ở bên cạnh chờ hắn tỉnh lại.
Đích thân sắc thuốc, chăm sóc, không để người khác thay thế.
Khi lau sạch máu trên mặt hắn, ta bất giác sững người.
Hắn thật sự quá mức tuấn mỹ.
Tựa như tiên nhân nơi chân trời, chỉ có thể ngước nhìn mà không thể chạm tới.
...
Gia bộc báo cho ta biết người ta cứu đã tỉnh.
Ta lập tức đặt sổ sách trong tay xuống, vội vã chạy tới phòng hắn.
Thương thế của hắn vẫn chưa lành.
Gương mặt tuấn tú như bạch ngọc tái nhợt đến mức không còn chút huyết sắc.
“Là cô nương đã cứu ta sao?”
Đôi mắt đen dài hẹp của hắn nhìn sang ta, thanh đạm mà lạnh nhạt.
Đại phu nói với ta...
Người ta cứu được đã mất trí nhớ.
Tạ Trường Uyên khẽ nhíu mày, mang theo vài phần mờ mịt:
“Ta chỉ nhớ mình họ Tạ, còn những chuyện khác đều không nhớ nổi.”
Ta nghĩ một lúc rồi cười:
“Nếu đã vậy, hay là gọi chàng là Tạ An nhé?”
An bình, bình an.
Tạ Trường Uyên lặp lại cái tên ấy vài lần, rõ ràng rất yêu thích.
Khi cười, vẻ lạnh lùng trong đôi mắt dài hẹp ấy tan đi vài phần, thay vào đó là hơi thở nhân gian ấm áp.