Đa Tình Ắt Là Ta

Chương 3

Chương 3
Ký ức của Tạ Trường Uyên đã khôi phục.
Sau khi cảm tạ ân cứu mạng, hắn liền muốn rời đi.
Ta ngăn hắn lại:
“Trước khi ta cứu chàng, trên người chàng đầy thương tích. Bên ngoài nhất định có rất nhiều kẻ thù.
“Ở lại chỗ ta còn có thể bảo toàn tính mạng.
“Nếu chàng có chuyện gì cần làm, cứ nói cho ta biết. Biết đâu ta có thể giúp được.”
Khí tức hắn khẽ ngưng lại.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Ta còn có một biểu muội tên là Tống Thanh Y. Không biết cô nương có thể giúp ta tìm nàng ấy hay không?”
...
Ta đưa Tống Thanh Y vào phủ.
Nàng là biểu muội của Tạ Trường Uyên.
Ta yêu ai yêu cả đường đi, bởi vậy luôn hết lòng chăm sóc nàng.
Thương nàng thân thể yếu ớt bệnh tật, mỗi lần cho nàng uống thuốc, ta đều cẩn thận đưa thêm một viên mứt ngọt.
Tống Thanh Y nhận lấy viên mứt, dịu dàng nhìn ta cười:
“Minh Diên tỷ tỷ, tỷ muốn làm biểu tẩu của muội sao?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
“Muội thấy biểu ca cũng rất thích tỷ đó.”
Nàng cụp mắt xuống, khiến ta không nhìn rõ tâm tư nơi đáy mắt.
Rồi ngẩng đầu cười với ta:
“Tỷ làm biểu tẩu của muội nhé?”
Đương nhiên ta vui mừng khôn xiết.
Cho đến một ngày...
Ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện trong phòng.
“Trường Uyên ca ca, huynh vốn xuống trần lịch kiếp. Tiên nhân từng cảnh báo, nếu muốn phi thăng...
“Huynh nhất định phải giết vợ chứng đạo. Hiện giờ có một người thích hợp ngay trước mắt. Chẳng lẽ huynh định làm như không thấy sao?”
Tạ Trường Uyên im lặng rất lâu.
Trong sự tĩnh mịch ấy, hắn chậm rãi nói:
“Nàng ấy có ân với ta.”
Tống Thanh Y lại cười thê lương:
“Tạ thị toàn tộc mang mối huyết hải thâm thù.
“Nếu huynh không trở thành tiên nhân trên trời, làm sao báo thù rửa hận?
“Dẫu Minh Diên có ân với huynh, nhưng nàng si tình với huynh. Huynh trả nàng một đoạn nhân duyên phu thê cũng coi như nhân nghĩa vẹn toàn.
“Huống hồ ta mang bệnh tim bẩm sinh, cần Hoàn Khô Thảo ngàn năm trong Linh Cảnh làm thuốc mới có thể chữa khỏi.”
Nàng khóc đến hoa lê đẫm lệ:
“Nếu huynh không giết nàng ấy... Hay là huynh muốn ta chết?”
...
Cánh cửa hé mở một khe nhỏ.
Ta nghe hết mọi chuyện rồi lặng lẽ rời đi.
Người như Tạ Trường Uyên sao có thể không nghe thấy động tĩnh của ta.
Ta giả vờ như chẳng biết gì, mỉm cười hỏi hắn:
“Lời hứa trước khi ta rời đi... vẫn còn tính chứ?”
Đôi mắt mờ sương của hắn lặng lẽ nhìn ta.
Lời nói thốt ra khó khăn đến cực điểm:
“Vẫn tính.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất