Rồng đen gào thét, bay lượn giữa không trung.
“Oanh…” Tiếng nổ kinh người vang vọng khắp Hà Quân Phong.
Chỉ thấy rồng đen gào thét mà đến, ầm một tiếng nay tức khắc chống
lại tấm màn đen đang bao vây lấy Già Diệp Tháp Thất trưởng lão, phát ra tiếng đánh nhau kịch liệt, nhất thời chỉ thấy ánh lửa ngang trời.
Lực lượng kia bao vây lấy Già Diệp Tháp thất trưởng lão, giống như bị người ta dùng búa hung hăng đánh trúng, phịch một tiếng, hướng phía mặt đất mà rơi xuống.
Oanh một tiếng, Già Diệp Tháp thất trưởng lão bị đập mạnh xuống mặt đất.
Trong nháy mắt, khói bụi mù mịt, ánh sáng phát tán khắp nơi.
Đứng xa xa đám người quần hùng thiên hạ đang lẳng lặng quan sát, thấy vậy không khỏi rút trừu khóe miệng.
Thật là lợi hại, một kích thật là cường đại.
Khói bụi mù mịt, tràn ngập cả một phương, nhất thời chỉ có thể nhìn
thấy thân ảnh Vân Thí Thiên đứng giữa không trung, mà không thấy Già
Diệp Tháp Thất trưởng lão.
Gió qua ngọn cây, uy lực kinh người.
“Tuyệt quá…”
Ngay lúc này, xa xa đám người Phong Vô Tâm và quần thần Vọng Thiên
Nhai, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng, tiếng kinh hô vang vọng bốn phía.
Bọn họ biết lần này đi ra ngoài lịch luyện*(rèn luyện lấy kinh nghiệm) Quân vương của bọn họ lại cường đại hơn.
Thế nhưng cũng hoàn toàn không ngờ là lại lợi hại tới như vậy.
Này quả thực, làm cho bọn họ không cách nào không kích động.
Sau này, xem ai còn có dũng khí dám khi dễ Vọng Thiên Nhai của bọn họ nữa.
Mà cùng khắc, bên này Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đang chống lại hai đệ
tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão cũng vang lên hai tiếng nổ mạnh.
Ánh sáng Ngân hồng sắc bén mà dứt khoát.
Tiểu Hồng đứng sừng sững ở giữa không trung, một khắc trước còn đang ở ngoài mười thước, mà một khắc sau đã phi thân đến bên cạnh đệ tử của