Chương 37: Một bữa cơm
"Đừng chỉ uống rượu không, mau ăn chút gì lót dạ rồi uống tiếp." Vương Dần vừa gặm chân gà vừa nói.
"Đúng đúng, chúng ta nếm thử hương vị của những món ăn này xem sao." Lý Thế Dân nhìn miếng thịt Đông Pha trước mắt, gắp một miếng.
Vừa mới bỏ vào miệng, Lý Thế Dân liền ngây người: Chỉ cảm thấy miếng thịt vừa vào miệng đã tan ra, vị mặn ngọt đan xen, một loại mỹ vị chưa từng được nếm trải trực tiếp bùng nổ trong khoang miệng.
"Hay! Hay lắm!" Lý Thế Dân chép miệng: "Vương Dần, món này tên là gì?"
"À, cái đó là thịt Đông Pha." Vương Dần gặm chân gà trả lời.
Trình Giảo Kim đã sớm ôm một cái móng giò gặm lấy gặm để, lão chẳng có nhiều cảm khái như vậy, chỉ thấy một cảm giác duy nhất: Mẹ kiếp, ngon quá đi mất!
Tần Quỳnh cũng không nói lời nào, nhưng tốc độ ăn thì không hề chậm chút nào.
Trưởng Tôn hoàng hậu dường như đặc biệt yêu thích món khoai tây sợi xào chua cay.
Lý Thừa Càn thì đang ăn rất ngon lành món... dưa muối ớt?
Vương Dần: Hình như có cái gì đó kỳ quái lọt vào thực đơn rồi.
Mọi người lúc này có chút khó xử, thức ăn ngon quá, rượu cũng thơm quyến rũ, nhưng khổ nỗi chỉ có một cái miệng.
"Được rồi, đừng chỉ ăn mãi một món, nếm thử các món khác nữa đi." Vương Dần thấy họ chỉ gắp những món ngay trước mặt, liền đưa tay xoay mặt bàn thủy tinh.
"Hóa ra còn có cơ quan thế này, hay thật, như vậy gắp thức ăn dễ dàng hơn nhiều." Mọi người không khỏi cảm thán.
Nhưng khi từng món ăn được nếm qua, họ phát hiện mình không còn lời nào để khen ngợi nữa.
"Tê... sao con cá này lại cay như vậy, nhưng vị cay này không giống vị của thù du."
"À, cái đó là bỏ thêm hạt tiêu."
"Cái đó chưa tính là cay đâu, thử món thịt bò thủy chử này xem."
"Cái cảm giác cay nồng này khiến người ta muốn ngừng mà không được, thật sự quá tuyệt!"
"À, cái đó là gà luộc."
"Cái kia là cà chua trộn đường..."
"Cái đó gọi là chuối bọc đường, ăn ít thôi, không tốt cho răng đâu."
...
Vương Dần vừa ăn vừa đóng vai trò hướng dẫn viên.
"Lão hoàng thượng, con trai ông không được uống nữa đâu, trừ khi ông muốn đầu óc nó hỏng bét rồi sinh lại đứa khác." Vương Dần nhắc nhở một câu.
Nghe vậy, Lý Thế Dân liếc nhìn Lý Thừa Càn, Lý Thừa Càn đành luyến tiếc đặt ly rượu xuống, cùng muội muội uống nước chanh.
Sau một bữa cơm, ngoại trừ Vương Dần, ai nấy đều ăn đến bụng tròn căng. Trình Giảo Kim rất mất hình tượng nằm vật ra ghế, chép miệng hồi tưởng hương vị.
Lý Thế Dân và Tần Quỳnh cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng may mà không có người ngoài nên cũng không quá để ý.
Hai người phụ nữ lớn và một cô bé thì lặng lẽ kéo vạt áo xuống, cố gắng che đi cái bụng tròn vo, nhưng phát hiện chẳng có tác dụng gì, cuối cùng đành bất lực từ bỏ, lặng lẽ ngồi thẳng lưng, dùng ánh mắt oán trách liếc nhìn Vương Dần: Đều tại rượu thịt của Vương Dần quá ngon, làm hỏng hết hình tượng của mình rồi.
"Vương Dần, đây đều là mỹ thực ở quê hương ngươi sao?" Lý Thế Dân thử dò hỏi.
"Đúng vậy, thế nào, ngon chứ?" Vương Dần vừa xỉa răng vừa đắc ý nói.
"Quả thực là nhân gian mỹ vị!" Lý Thế Dân cảm thán: "Không ngờ quê hương ngươi lại có nhiều món ngon đến vậy."
"Xì, cái này đã là gì, ta nói cho ông biết, lúc trước có một người ngoại quốc thề sẽ ăn hết mỹ thực ở quê ta, ông đoán xem sau đó thế nào?"
"Ồ? Sau đó ra sao?" Mọi người cũng tò mò hỏi.
"Kết quả là ba năm sau hắn vẫn chưa ra khỏi cái thành phố đó." Vương Dần vẩy vẩy mẩu thịt thừa trên tăm.
Mọi người nghe xong đều kinh ngạc: Quê hương của Vương Dần rốt cuộc có bao nhiêu loại mỹ thực vậy?
Lý Thế Dân thì nghĩ đến một tầng sâu hơn: Chỉ riêng mỹ thực đã nhiều loại như vậy, nếu là thức ăn bình thường thì chẳng phải vô số sao. Chẳng lẽ bách tính ở quê hương Vương Dần ai nấy đều được ăn no mặc ấm?
"Vương Dần, nhân cơ hội này, ngươi kể chút chuyện về quê hương ngươi đi, cũng để chúng ta được mở mang tầm mắt." Trưởng Tôn hoàng hậu rõ ràng có cùng suy nghĩ với Lý Thế Dân: "Nghe ý của ngươi, chẳng lẽ ở quê hương ngươi ai cũng được ăn no sao?"
"Hoàng hậu nương nương, không phải ta khoe khoang, ở chỗ chúng ta, bách tính bình thường ăn uống cũng chẳng kém hoàng cung các người là bao. Chết đói ư? Không tồn tại đâu. Chỗ chúng ta phần lớn mọi người đều lười làm ruộng, tại sao ư, vì lương thực nhiều quá, không kiếm được tiền!" Vương Dần bắt đầu chém gió phần phật.
Mọi người nghe xong thảy đều kinh hãi!
Ai nấy đều được ăn no? Lương thực nhiều đến mức không đáng tiền? Đây là mục tiêu vĩ đại mà các đời đế vương đều chưa từng đạt tới!
"Vương Dần, chẳng lẽ sản lượng lương thực ở quê hương ngươi rất cao sao?" Lý Thế Dân hỏi.
"Ừm, đúng là vậy." Vương Dần gật đầu.
"Mỗi mẫu được bao nhiêu?" Lý Thế Dân hỏi tiếp.
"Cái này thì ta không rõ lắm." Vương Dần nhún vai: "Không tin ông cứ tìm một tên công tử nhà giàu nào đó hỏi xem hắn có biết sản lượng lương thực là bao nhiêu không."
Mọi người nhìn Vương Dần với ánh mắt cổ quái, tự thừa nhận mình là công tử nhà giàu, đây là lần đầu tiên họ gặp phải.
"Vậy còn những phương diện khác thì sao?" Lúc này Lý Thế Dân tràn đầy tò mò.
"Thế thì nhiều lắm..." Vương Dần tiếp tục chém gió.
Mọi người nghe xong, thảy đều hóa đá.
Thiên lý truyền âm, tọa kỵ nhanh hơn chiến mã nhanh nhất Đại Đường gấp mấy lần, con người có thể điều khiển sấm sét mưa gió, chỉ cần ấn một cái nút là cả Đại Đường sẽ biến mất... Đây chẳng phải là Thiên Đình trong truyền thuyết sao?
Vương Dần này quả nhiên là tiên nhân hạ phàm!
Mãi lâu sau, mọi người mới từ trong kinh ngạc tỉnh lại.
"Vương Dần, những tiên chủng ở quê hương ngươi, bây giờ ngươi còn không?" Lý Thế Dân đầy mặt mong đợi hỏi, vì kích động mà khóe miệng hơi run rẩy.
"Cũng gần như vậy," Vương Dần nghĩ ngợi rồi thuận miệng nói: "Đúng rồi, món khoai tây sợi mà Hoàng hậu nương nương vừa ăn chính là làm từ khoai tây đấy."
Mọi người không hiểu, sao tự nhiên lại nhắc đến món ăn?
"Hình như mỗi mẫu khoai tây thu hoạch được rất nhiều, khoảng một hai ngàn cân gì đó."
Nghe đến đây, Trưởng Tôn hoàng hậu cảm thấy cả người không tự nhiên, hình như ánh mắt mọi người nhìn mình đều trở nên quái quái.
Còn Lý Thế Dân thì bật dậy như lò xo, mắt đỏ hoe nói: "Lời này là thật sao?!!"
Mỗi mẫu hai ngàn cân? Vậy Đại Đường sẽ không còn nạn đói nữa! Ai nấy đều được ăn no, đó là kỳ tích mà các đời hoàng đế chưa từng làm được!
Nếu mình làm được điều này, thiên cổ lưu danh sẽ không còn là mơ ước nữa!
"Vậy có thể lấy ra một ít..." Lý Thế Dân kích động nói.
"Thôi đi, phiền phức lắm." Vương Dần khoát tay nói.
"Ngươi yên tâm, ta sẽ trả tiền!" Nghĩ đến tính cách của Vương Dần, Lý Thế Dân vội vàng nói.
"Thật sự không phải vấn đề tiền bạc." Vương Dần lại bắt đầu chém gió: "Ừm... thứ này lúc ta đi không mang theo, phải dùng pháp lực cưỡng ép lấy từ bên kia về. Vì khoảng cách quá xa nên tiêu hao pháp lực cực kỳ nghiêm trọng, nếu cưỡng ép thực hiện sẽ gây tổn thương rất lớn cho cơ thể ta."
Đùa à! Cái hệ thống quỷ này không có chức năng mua số lượng lớn, cứ phải bấm mua từng cái một, ta mà làm thế thì mỗi ngày chẳng phải mệt chết sao, làm sao mà làm "cá mặn" được nữa?!!
"Ký chủ, cây lương thực có thể mua số lượng lớn." Giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên.
Mẹ kiếp!
Hệ thống, ngươi đang gây sự đấy à?!!
Lúc này ngươi nhảy ra nói câu này, mục đích của ngươi còn có thể lộ liễu hơn được nữa không??!!
Muốn gài bẫy ta sao? Còn non lắm!!
Vương Dần nói xong, Lý Thế Dân lập tức im lặng.
Dù sao thực lực của vị trước mắt này hắn đã rõ mười mươi, không chọc vào được. Nếu hắn dám ép Vương Dần làm việc, sợ là một cái tát của đối phương cũng đủ khiến hắn bay màu.
Chỉ là biết rõ có loại tiên lương này mà không lấy được, cảm giác đó khiến Lý Thế Dân chỉ muốn đập đầu vào tường.
"Yên tâm đi, đừng nản chí, chờ sau này pháp lực của ta tăng lên sẽ lấy cho ông một ít." Thấy dáng vẻ thất lạc của Lý Thế Dân, Vương Dần vẽ ra một cái bánh vẽ.
"Trẫm thay mặt bách tính thiên hạ, đa tạ Vương tướng quân." Nghe vậy Lý Thế Dân mừng rỡ, lại hướng về phía Vương Dần vái một cái.
"Chúng thần thay mặt bách tính thiên hạ, đa tạ Vương tướng quân!" Những người khác cũng đồng loạt đứng dậy, cúi người chào Vương Dần.
"Ngọa tào, làm cái gì vậy!" Vương Dần giật mình: "Được rồi được rồi, mau đứng lên đi, nếu không người ta thấy lại tưởng ta không biết kính già yêu trẻ."
Đánh bài tình cảm sao? Còn non lắm! Bây giờ tiền của ca đủ tiêu xài nửa năm rồi, rảnh đâu mà lo cho các người!
Lý Thế Dân còn có công việc trong cung phải xử lý, tự nhiên không tiện ở lâu, liền cùng Trưởng Tôn hoàng hậu quay về, huynh đệ Lý Thừa Càn thì ở lại.
"Lão Trình, Tần thúc, ta về trước đây, nhà mới bên kia đang xây, ta phải qua xem một chút." Vương Dần thấy cũng không còn việc gì, liền đứng dậy cáo từ.
Nghe nói người ta có việc nhà, Tần Quỳnh cũng không tiện giữ lại, liền tiễn Vương Dần ra ngoài.
Trình Giảo Kim thì ở lại cùng Tần Quỳnh ôn lại chuyện xưa.
"Hai đứa không cần đi học sao?" Vương Dần nhìn hai đứa trẻ đi theo mình suốt quãng đường, hỏi.
"Hôm nay bài vở đã xong rồi." Hai đứa chắp tay đáp.
"Dần ca, huynh đang xây nhà mới sao?" Lý Lệ Chất tò mò hỏi, đôi mắt to tròn đầy vẻ hiếu kỳ.
"Đúng vậy, nhà của các người ta ở không quen."
"Là kiểu dáng ở quê hương huynh sao?"
"Ừm."
"Muội có thể qua xem một chút không?"
...
Vương Dần: Cô bé này, muội với Cẩu Đản là họ hàng à?
Mà nhắc mới nhớ, cái tên Tần Quỳnh này nghe quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi thì phải?
Đi tới Vương phủ, nhìn vào cổng lớn: Trời ạ, Tần Quỳnh chẳng phải là Môn Thần sao!
Vương Dần đẩy cửa vào nhìn một cái, chân mày liền nhíu lại.
"Thiếu gia, ngài đã về." Cổ Davis tiến lên hành lễ, đồng thời tò mò quan sát huynh đệ nhà họ Lý.
"Tốc độ này không ổn đâu lão Cổ." Vương Dần nói: "Cứ đà này thì bao giờ mới xây xong?"
"Nhưng thưa thiếu gia, đây đã là nhóm thợ xây giỏi nhất thành Trường An rồi, nếu nhanh hơn nữa thì chất lượng ngôi nhà sẽ không được đảm bảo." Cổ Davis tỏ vẻ khó xử.
"Ngày mai ngươi cứ tiếp tục tuyển thêm người, càng nhiều càng tốt. Chậm thì ta lấy số lượng bù vào." Vương Dần phân phó.
"Nhưng thưa thiếu gia, như vậy chi phí sẽ tăng lên rất nhiều." Cổ Davis lộ vẻ lo lắng.
"Tiền không thành vấn đề." Vương Dần vung tay ném cho lão một trăm quan: "Cứ tiêu xài thoải mái, cốt sao phải nhanh chóng xây xong nhà cho ta."
"Vâng, thiếu gia." Cổ Davis thấy thiếu gia nhà mình hào phóng như vậy, bản thân lão còn lo lắng cái gì nữa chứ?
Vương Dần vốn định quay về xem phim, nhưng nhìn hai đứa trẻ bên cạnh, hắn cảm thấy hơi đau đầu: Mình là "cá mặn", chứ có phải bảo mẫu đâu.
"Các người cứ đi theo ta mãi làm gì?" Vương Dần bực bội nói.
"Phụ hoàng nói để chúng ta gần gũi với Dần ca hơn, học hỏi chút bản lĩnh từ huynh." Lý Thừa Càn lí nhí nói.
Học bản lĩnh? Sợ là muốn đánh bài tình cảm rồi bóc lột giá trị của ta thì có!
Ta nhổ vào! Đồ mặt dày!
"Khụ khụ, cái đó, ta là tiên nhân, các người biết rồi chứ?" Vương Dần bắt đầu chém gió.
Hai huynh đệ gật đầu liên tục.
"Cho nên, bây giờ ta phải đi tu luyện, các người không được đi theo nữa." Vương Dần nghiêm túc nói.
"Dạ được." Hai huynh đệ vẻ mặt đầy thất lạc.
Vương Dần: Không được, nếu để người khác thấy lại tưởng mình bắt nạt trẻ con.
Hắn từ thương thành lấy ra một chiếc hộp âm nhạc lên dây cót đưa cho Lý Lệ Chất: "Cô bé, tặng muội cái này, thấy cái núm vặn ở đó không, vặn vài vòng đi."
Lý Lệ Chất làm theo, chiếc hộp trong tay đột nhiên phát ra những giai điệu êm ái, khiến cô bé kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp âm nhạc, đôi mắt lấp lánh như những vì sao.
"Ngươi cũng đừng buồn, cái này cho ngươi." Vương Dần lại lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen đưa cho Lý Thừa Càn.
Thấy mình cũng có quà, Lý Thừa Càn vui mừng khôn xiết, đang định mở ra thì bị ngăn lại.
"Nhớ kỹ, về nhà mới được xem." Vương Dần trịnh trọng dặn dò.