Đại Đường : Từ Làm Cá Mặn Bắt Đầu

Chương 46: Lý Thế Dân đánh giá

Chương 46: Lý Thế Dân đánh giá

"Lão Lý à, chém chém giết giết không hay lắm đâu, rảnh rỗi thì ngủ một giấc, phơi nắng chẳng phải tốt hơn sao." Vương Dần vừa gặm bánh ngọt vừa nói.
Câu trả lời của Vương Dần khiến Lý Tĩnh nghẹn lời, dù sao loại người thừa nhận mình lười biếng một cách quang minh chính đại và không biết xấu hổ như vậy, ông mới gặp lần đầu.
"Vương tướng quân thật là thú vị." Lý Tĩnh không biết làm gì hơn, đành giơ ly rượu trong tay lên.
"Dược Sư, trẫm đã sớm nói Vương Dần lười biếng vô cùng, giờ thì tin chưa?" Lý Thế Dân bưng ly rượu cười ha hả đi tới.
"Bái kiến bệ hạ." Lý Tĩnh vội vàng hành lễ.
"Dược Sư không cần đa lễ." Lý Thế Dân phất tay, nhìn quanh đám võ tướng đã say gục: "Không ngờ 'Vương tướng quân' của chúng ta còn là một cao thủ trên bàn rượu."
Vương Dần đảo mắt trắng dã, tiếp tục gặm bánh.
Lý Tĩnh đứng bên cạnh mà kinh hãi: Vương Dần này đối với bệ hạ bất kính như thế mà bệ hạ lại không hề tức giận! Chuyện này không đơn thuần là coi trọng nữa rồi, chỉ dựa vào Khúc Viên Lê và móng sắt thì không đủ để bệ hạ dung túng đến mức này. Vương Dần này rốt cuộc có điểm gì đặc biệt mà khiến bệ hạ phải nhún nhường như vậy?!
"Vương Dần, ngươi thấy Đại Đường của ta thế nào?" Lý Thế Dân bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.
"Nghèo, lạc hậu, chẳng có gì vui." Vương Dần rất thành thật đáp.
Lý Thế Dân thầm nghĩ: Mẹ kiếp, thật sự muốn chửi thề quá.
"Tuy không bằng quê hương ngươi, nhưng Đại Đường mà trong mắt ngươi chẳng ra gì này, cũng là do vô số nam nhi nhiệt huyết dùng xương máu và tính mạng đổi lấy." Lý Thế Dân tự hào nói, nhưng sau đó lại thở dài: "Chỉ là mùa đông này không biết lại có thêm bao nhiêu lưu dân nữa đây..."
"Làm hoàng đế đúng là không dễ dàng," Vương Dần ra vẻ nghiêm túc gật đầu: "Hoàng thượng vất vả rồi."
Lý Thế Dân: Mẹ kiếp, thật sự muốn đánh tiểu tử này một trận quá.
Lý Tĩnh đứng bên cạnh đã hoàn toàn ngây người như phỗng.
Tại Thiên Điện.
Không khí ở đây thoải mái hơn nhiều, mọi người sau khi hành lễ với Trưởng Tôn Hoàng hậu thì tùy ý trò chuyện.
Một đám phụ nữ tụ tập lại, câu chuyện không ngoài việc gia đình và những chuyện phiếm.
"Muội muội, gần đây da dẻ muội đẹp quá, có bí quyết gì không?"
"Tỷ tỷ, sắc mặt tỷ thật hồng hào, trông như trẻ ra mười tuổi vậy."
"Muội muội, có phải muội đã uống linh đan diệu dược gì không?"
Mấy vị phu nhân vây quanh Tần phu nhân hỏi dồn dập. Mọi người đều là người từng trải, nhìn dáng vẻ của Tần phu nhân bây giờ dĩ nhiên là hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng là họ cố ý trêu chọc.
Tần phu nhân bị hỏi đến đỏ cả mặt, ấp úng không biết nói sao. Nàng không khỏi nghĩ đến việc từ khi Tần Quỳnh khỏi bệnh, đêm nào cũng "giày vò" nàng, tuy rằng nàng cũng rất... nhưng loại chuyện này sao có thể nói ra ở đây được.
Các nữ quyến này trước khi đi đều được trượng phu dặn dò tranh thủ hỏi thăm tình hình. Giờ thấy phản ứng của Tần phu nhân, xem ra không cần hỏi cũng biết kết quả rồi.
Trước đây Tần Quỳnh bệnh tình nguy kịch, tưởng như sắp chết đến nơi, vậy mà giờ đây cơ thể hồi phục tốt đến không ngờ. Hiệu quả của loại thuốc này e là còn lợi hại hơn họ tưởng tượng.
Sau khi về nhà nhất định phải bàn bạc kỹ với trượng phu, dù sao ai có thể đảm bảo mình không bao giờ bị bệnh? Bệnh nhẹ thì không sao, nhưng nếu mắc bệnh nan y thì có thần dược này trong tay chẳng khác nào có thêm một mạng sống!
Chuyện này nhất định phải ra tay sớm, vì không biết Vương Dần còn bao nhiêu thần dược, nếu chậm chân mà hết thì hối không kịp.
Trưởng Tôn Hoàng hậu đang tiếp chuyện các phu nhân tiểu thư, đi ngang qua vừa vặn nhìn thấy cảnh này. Sau khi dùng Linh Hồn Chi Thạch, bà dĩ nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, hiện tại tình trạng của bà và Tần Quỳnh thực ra cũng tương tự nhau...
"Bái kiến Hoàng hậu nương nương." Mọi người vội vàng hành lễ, Tần phu nhân thở phào một cái, cuối cùng cũng thoát khỏi tình cảnh lúng túng.
"Mọi người không cần giữ lễ tiết." Trưởng Tôn Hoàng hậu phất tay, tùy ý liếc nhìn một vòng, bà thừa hiểu đám người này đang nghĩ gì.
"Ồ? Tỷ tỷ, tỷ dùng loại phấn son gì vậy? Thơm quá đi mất." Một giọng nói kinh ngạc vang lên.
Mọi người nhìn theo, thấy một vị nữ quyến đang nghi ngờ nhìn Trình phu nhân.
"Đây không phải là phấn son," Trình phu nhân thấy cơ hội đã đến, dứt khoát lấy nước hoa ra: "Vật này gọi là nước hoa, chỉ cần xịt nhẹ một chút là có thể lưu hương cả ngày."
"Thần kỳ vậy sao?"
"Cái lọ này thật tinh xảo, hình như làm bằng lưu ly."
"Tỷ tỷ mau cho muội thử một chút."
...
Trình phu nhân mở nắp lọ, xịt nhẹ một chút lên người vị phu nhân kia, một mùi hương thơm ngát lập tức lan tỏa trong không khí.
"Thơm quá." Vị phu nhân kia nhắm mắt, tận hưởng mùi hương.
Các phu nhân tiểu thư khác thấy vậy cũng xúm lại đòi thử, Trình phu nhân không từ chối ai, để mỗi người đều được trải nghiệm một chút.
Trưởng Tôn Hoàng hậu thấy cảnh này thì mỉm cười. Chuyện nước hoa bà dĩ nhiên là biết, dù sao nhà nào mà chẳng có tai mắt của Lý Thế Dân chứ.
Xem ra Vương Dần này cũng không phải là vô dục vô cầu, ít nhất hiện tại có thể thấy hắn vẫn hứng thú với tiền bạc.
"Tỷ tỷ, nước hoa này bán ở đâu vậy?"
"Hiện tại vẫn chưa chính thức bày bán." Trình phu nhân cất lọ nước hoa đi: "Các vị tỷ muội nếu muốn mua thì phải đợi thêm vài ngày nữa."
"Giá cả thế nào?"
"Loại mọi người vừa thử là một trăm xâu một lọ, khi chính thức bán sẽ có nhiều mức giá và mùi hương khác nhau để lựa chọn." Trình phu nhân cười nói: "Đến lúc khai trương, mong các vị tỷ muội ủng hộ."
Tại Chính Điện.
Lý Thế Dân đứng ở cửa điện, nhìn về phía trước, đang suy nghĩ điều gì đó.
"Bệ hạ, tại sao lại đối xử với Vương Dần như vậy?..." Lý Tĩnh tuy nói chưa hết câu nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
"Dược Sư à, Vương Dần này không đơn giản đâu!" Lý Thế Dân không khỏi cảm thán.
Lý Tĩnh nhìn Lý Thế Dân, đầy vẻ nghi hoặc.
"Một mình Vương Dần có thể địch lại trăm vạn hùng binh." Lý Thế Dân chậm rãi nói: "Có được Vương Dần, lấy thiên hạ dễ như lấy đồ trong túi."
Lý Tĩnh hoàn toàn kinh hãi!
Dù trước đó ông đã lường trước địa vị của Vương Dần trong lòng bệ hạ, nhưng giờ mới thấy mình đã lầm.
Lầm to rồi!
Chuyện này không thể dùng từ "coi trọng" để hình dung nữa.
Hơn nữa lời bệ hạ nói cũng quá... không thực tế. Một người dù lợi hại đến đâu, sao có thể bù đắp được trăm vạn hùng binh?
Lấy thiên hạ dễ như lấy đồ trong túi?
Dù Vương Dần đã lộ ra một số thủ đoạn phi phàm, nhưng Lý Tĩnh không cho rằng những thứ đó đủ để xứng với đánh giá của bệ hạ.
Vương Dần này rốt cuộc đã cho bệ hạ uống bùa mê thuốc lú gì vậy?
Lý Tĩnh sợ rằng Vương Dần đã dùng những lời lẽ về tu tiên, trường sinh bất lão để mê hoặc Lý Thế Dân, vì đối mặt với sự cám dỗ đó, không vị đế vương nào có thể cưỡng lại được. Ngay cả Thủy Hoàng Đế năm xưa cũng từng phái Từ Phúc ra biển tìm thuốc trường sinh đó sao.
Hiện tại bệ hạ tin tưởng Vương Dần như vậy, nếu hắn có lòng dạ xấu xa, thiên hạ này e là sẽ đại loạn...
"Dược Sư, có phải ngươi đang thắc mắc Vương Dần đã dùng thủ đoạn gì để mê hoặc trẫm không?" Lý Thế Dân nói trúng tim đen của Lý Tĩnh.
"Thần không dám!" Lý Tĩnh vội vàng tỏ thái độ.
"Ngươi nghĩ sai rồi, tuy hiện tại Vương Dần biểu hiện có vẻ rất hiền lành, trẫm ban chức tước hắn đều nhận hết, nhưng trẫm biết, Vương Dần đối với trẫm không hề có chút kính sợ nào, những thứ đó đối với hắn đều là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới." Lý Thế Dân thở dài: "Không, phải nói là, Đại Đường này không có ai khiến hắn phải kính sợ cả. Trong mắt hắn, không có đế vương, không có huân quý, ngươi và ta trong mắt hắn cũng chẳng khác gì lũ kiến cỏ."
Lý Tĩnh vạn lần không ngờ tới, Lý Thế Dân lại đánh giá Vương Dần như vậy!
"Trẫm có thể cảm nhận được, Vương Dần đối với Đại Đường này giống như một người khách qua đường, không hề quan tâm đến sự vật xung quanh," Lý Thế Dân thở dài: "Muốn có được sự trợ giúp của hắn, trừ khi là hắn tự nguyện, nếu không bất kỳ biện pháp hay thủ đoạn nào cũng vô dụng."


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất