Chương 1227: Mưa đêm núi hoang (2)
Sau khi khí cơ lưu chuyển mấy chu thiên, cả người Mộ Nam Chi ấm áp, thậm chí còn nổi lên cơn buồn ngủ lười biếng. Nàng bắt buộc mình phấn chấn tinh thần lên, mang tiểu hồ ly đặt ở trên lưng ngựa, sau đó từ trong bọc hành lý lấy ra 《 Đại Phụng địa lý chí 》, lật xem vài lần, sắc mặt nhất thời hơi thay đổi.
Nàng lặng lẽ nuốt nuốt nước bọt, thấp giọng nói: “Trên sách nói, Tương Châu hai đặc sắc lớn: Thủy quỷ cùng cản thi*.”
(*:Cản thi nghĩa là dẫn dắt thi thể, đuổi thi thể. Đây là một tập tục lâu đời của dân tộc Miêu thuộc vùng Tương Tây, Hồ Nam (Trung Quốc).)
Địa giới chỗ bọn họ, chính là Tương Châu thuộc Chương Châu.
Con cáo nhỏ màu trắng vừa nghe, sợ hãi rụt cổ lại, giống với Mộ Nam Chi, không có tiền đồ lắp bắp nói:
Truyện "Đại Phụng Đả Canh Nhân(Dịch) Chương 1227: Mưa đêm núi hoang (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này