Chương 5: Đêm Trò Chuyện
Đây là ngày thứ mười hai Lâm Thần ở trong đoàn xe Lưới Sắt.
Điểm Sát Lục của hắn đã tích lũy được hai trăm điểm.
Ngày nào cũng săn giết quỷ dị, làm nhiệm vụ, dè sẻn từng chút một mới gom góp được số điểm ấy. Hai trăm điểm còn cách mục tiêu tám nghìn rất xa, nhưng ít nhất cũng đủ đổi lấy vài món đồ hữu dụng.
Trong cửa hàng hệ thống, hắn dùng năm mươi điểm Sát Lục đổi một hộp kháng sinh, ba mươi điểm mua hai cuộn băng gạc, thêm hai mươi điểm đổi một gói bột cầm máu.
Tất cả đều là chuẩn bị sẵn cho Hàn Vân.
Dạo gần đây sắc mặt cô càng lúc càng kém.
Không phải vì bệnh tật, mà vì sợ hãi.
Ánh mắt Hàn Hổ nhìn cô ngày càng trắng trợn, chẳng khác nào một con sói đói ba ngày đang nhìn chằm chằm miếng thịt tươi.
Mỗi lần bước ra khỏi thùng xe, Hàn Vân đều cúi gằm đầu, co rụt vai, giống hệt một chú thỏ nhỏ có thể bị giẫm chết bất cứ lúc nào.
Lâm Thần hiểu rõ.
Không thể tiếp tục chờ được nữa.
Ban đầu hắn dự định ở lại đoàn xe Lưới Sắt thêm một tháng, tích lũy đủ vật tư và điểm Sát Lục rồi mới rời đi.
Nhưng ánh mắt của Hàn Hổ đang ép hắn phải đưa ra lựa chọn.
Hoặc là đi.
Hoặc là giết người.
Giết người không khó.
Khó là sau khi giết người, còn có thể đưa Hàn Vân bình an rời khỏi đây.
Đêm ấy, doanh địa yên tĩnh lạ thường.
Hàn Báo dẫn theo Hàn Hổ và Quỷ Thủ đến thị trấn phía trước để "giao dịch".
Nói là giao dịch, thực chất chỉ là đổi xăng với một đoàn xe khác.
Trong doanh địa chỉ còn khoảng hai mươi người, phần lớn đều là người bình thường, hai Dị Năng Giả Danh Sách đều không có mặt.
Đây chính là cơ hội.
Lâm Thần tìm đến ông Tống, ngồi xổm bên cạnh đống lửa rồi hạ giọng.
“Cháu phải đi.”
Ông Tống đang nhai một miếng lương khô cứng như đá, nghe vậy liền khựng lại.
“Bao giờ?”
“Đêm nay.”
Ông lão im lặng vài giây rồi nuốt miếng bánh xuống.
“Hàn Vân thì sao?”
“Đi cùng cháu.”
“Hàn Hổ quay về phát hiện hai đứa bỏ trốn, chắc chắn sẽ đuổi theo.”
“Cháu biết.”
Ông Tống nhìn hắn rất lâu rồi khẽ thở dài.
“Thằng nhóc, ông sống hơn sáu mươi năm rồi. Trước tận thế thì làm công trường, khuân gạch kiếm cơm. Sau tận thế thì lang thang trên quốc lộ chờ chết. Mắt nhìn người của ông cũng không tệ.”
“Cháu không phải người bình thường.”
“Cháu cũng chẳng thể ở mãi trong đoàn xe Lưới Sắt.”
“Nhưng cháu đã nghĩ chưa? Cháu đi rồi, Hàn Hổ sẽ lấy ai để trút giận?”
Lâm Thần nhìn thẳng vào ông.
“Ông cũng đi cùng cháu.”
Ông Tống ngẩn người.
Sau đó bật cười.
“Ông già như này rồi, đi nổi đâu nữa.”
“Với lại... biết đi đâu bây giờ?”
“Đi theo cháu.”
Lâm Thần bình tĩnh nói.
“Cháu đang thiếu người.”
“Ông hiểu quy củ, biết nhìn người.”
“Cháu cần một người như ông.”
Ông Tống nhìn chằm chằm ngọn lửa rất lâu.
Ánh lửa hắt lên gương mặt đầy nếp nhăn, những rãnh sâu ngang dọc như mặt đất khô cằn nứt nẻ.
Đôi mắt già nua vẫn đục ngầu.
Nhưng sâu trong vẻ đục ấy dường như có thứ gì đó đang lay động.
Không phải nước mắt.
Mà là một thứ đã rất lâu rồi không còn xuất hiện.
“Có xe không?”
“Không.”
“Có súng?”
“Một con dao.”
“Có lương thực?”
“Đủ cho ba người ăn trong một tháng.”
Ông Tống lại im lặng.
Lần này còn lâu hơn.
Cuối cùng, ông gật đầu.
“Được.”
“Ông đi với cháu.”
“Dù sao ở lại đây cũng chỉ chờ chết.”
“Đã chờ chết thì thà tự mình đánh cược một phen.”
Lâm Thần đứng dậy, đi về phía chiếc xe bán tải.
Hàn Vân đang ngồi trong thùng xe, quấn chăn nhưng vẫn chưa ngủ.
Thấy hắn bước tới, ánh mắt cô thoáng sáng lên, rồi rất nhanh lại trở nên ảm đạm.
“Anh... có chuyện gì vậy?”
“Thu dọn đồ đạc.”
“Chúng ta rời khỏi đây.”
Hàn Vân sững sờ.
Nhưng cô không hỏi lấy một câu.
Chỉ lặng lẽ nhét đồ vào ba lô.
Cô tin tưởng Lâm Thần.
Không hỏi vì sao.
Không hỏi sẽ đi đâu.
Chỉ cần đi theo hắn là đủ.
Con Tiểu Bạch Xà trên cổ tay Lâm Thần ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ rực của nó phát sáng trong màn đêm.
Một luồng cảm xúc truyền thẳng vào ý thức của hắn.
Phấn khích.
Đừng mừng sớm.
Lâm Thần thầm đáp.
Nếu không thoát được thì rắc rối lớn.
Tiểu Bạch Xà rụt đầu trở lại.
Nhưng chóp đuôi vẫn khẽ lắc qua lắc lại.
Ông Tống chui ra từ một chiếc lều, trên lưng đeo chiếc túi vải cũ kỹ, tay còn xách theo một thùng nhựa.
“Đó là gì?”
Lâm Thần hỏi.
“Xăng.”
Ông Tống đáp.
“Trộm được.”
“Đủ chạy khoảng một trăm cây số.”
Lâm Thần liếc ông một cái.
Ông lão cười chua chát.
“Cậu tưởng mấy tháng qua tôi ở đoàn xe chỉ ngồi không à?”
“Tôi biết Hàn Báo giấu xăng ở đâu.”
“Cũng biết lúc nào hắn lơ là nhất.”
Ba người nhân lúc màn đêm che phủ lặng lẽ rời khỏi doanh địa.
Tên lính gác đang gật gù ngủ gục, chẳng ai phát hiện bọn họ đã biến mất.
Họ men theo quốc lộ đi về phía đông.
Ngược hẳn hướng Hàn Báo đã đi.
Con đường chìm trong bóng tối tuyệt đối.
Không đèn đường.
Không ánh đèn xe.
Chỉ có bầu trời đen quỷ dị trên đỉnh đầu như một vực sâu vô tận, nuốt chửng mọi tia sáng còn sót lại.
Đi chừng một giờ.
Lâm Thần đột ngột dừng bước.
“Không thể đi tiếp.”
Hắn nói.
“Không có xe, trước khi trời sáng chúng ta cũng chẳng đi được bao xa.”
“Nếu Hàn Hổ quay về phát hiện chúng ta mất tích rồi lái xe đuổi theo, chỉ mười phút là bắt kịp.”
Ông Tống vừa thở hổn hển vừa hỏi:
“Thế giờ làm sao?”
Lâm Thần đảo mắt quan sát xung quanh.
Hai bên quốc lộ là những cánh đồng bỏ hoang.
Phía xa có vài căn nhà đổ nát, trông giống một trang trại cũ.
“Qua đó.”
Hắn chỉ về phía những căn nhà.
“Trốn một đêm.”
“Ngày mai nghĩ cách kiếm xe.”
Ba người tiến vào khu trang trại.
Cỏ dại trong sân mọc cao đến đầu gối.
Cửa chính, cửa sổ đều đã mục nát.
Trên nền đất còn sót lại những vệt máu đã khô cùng những mảnh xương vương vãi.
Không biết là của người.
Hay của động vật.
Lâm Thần chọn một căn phòng tương đối sạch sẽ để Hàn Vân và ông Tống nghỉ tạm.
Hắn dùng giá kệ cùng những tấm ván gỗ chặn kín cửa ra vào và cửa sổ, rồi ngồi xuống một góc phòng.
Hàn Vân lặng lẽ tựa đầu lên vai hắn.
Không nói một lời.
Tiểu Bạch Xà trườn xuống từ cổ tay hắn, cuộn mình ngay trước cửa ra vào, trông chẳng khác nào một con chó giữ nhà trung thành.
Tống lão ngồi đối diện, lấy từ trong ba lô ra một miếng lương khô, bẻ thành ba phần, mỗi người một phần.
“Tiếp theo ông định làm gì?” Tống lão hỏi.
“Kiếm một chiếc xe.” Lâm Thần đáp. “Không có xe thì trên đường cao tốc không thể sống nổi.”
“Bằng cách nào? Trộm? Cướp? Hay mua?”
“Tùy tình hình.”
Tống lão vừa nhai bánh quy nén vừa nói: “Cách đây khoảng ba mươi cây số có một thị trấn nhỏ tên là trấn Hà Khẩu. Trước tận thế, nơi đó là một đầu mối giao thông lớn, rất nhiều tài xế xe tải đều ghé vào nghỉ chân. Sau khi Quỷ Dị giáng lâm, cả thị trấn bị Quỷ Dị chiếm cứ, nhưng chắc vẫn còn không ít xe bỏ lại trong đó.”
“Làm sao ông biết?”
“Tôi nghe Hàn Báo kể. Trước đây hắn từng đến trấn Hà Khẩu, suýt nữa mất mạng ở đó. Hắn nói trong thị trấn có Quỷ Dị cấp Danh Sách 2, hơn nữa không chỉ có một con.”
Lâm Thần trầm ngâm một lát.
“Danh Sách 2 thì hiện giờ tôi chưa đối phó nổi. Nhưng nếu chỉ là xe bị bỏ hoang thì không cần tiến vào thị trấn cũng có thể kiếm được. Bên ngoài thị trấn chắc chắn sẽ có bãi đỗ xe.”
Tống lão gật đầu.
“Cũng đúng. Tài xế xe tải bình thường đều đỗ xe ở khu vực ngoại vi.”
Lâm Thần khép mắt lại, âm thầm niệm trong đầu:
“Hệ thống.”
Một giao diện bán trong suốt lập tức hiện ra trước mắt.
【 Hệ Thống Đường Cao Tốc Danh Sách 】
Ký chủ: Lâm Thần
Danh Sách: Danh Sách Không Gian (Danh Sách 1)
Điểm Sát Lục: 110
Ô nâng cấp: 1 ô (Để trống)
Tiến độ nhiệm vụ:
Sinh tồn mỗi ngày: Đã hoàn thành.
Lần đầu săn giết: Tiêu diệt 5 Quỷ Dị Danh Sách 1 (Tiến độ: 3/5).
Nhật ký hệ thống:
Phía cuối giao diện lại xuất hiện thêm một dòng chữ nhỏ.
“Ngày thứ 89. Danh Sách 2.
Nhưng tôi bắt đầu không còn phân biệt được đâu là ký ức của mình, đâu là ký ức thuộc về hệ thống.”
Lâm Thần chăm chú nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.
Lại là vị “ký chủ tiền nhiệm” kia.
Hắn cất tiếng hỏi hệ thống:
“Người này rốt cuộc là ai?”
Hệ thống im lặng ba giây.
【 Nhắc nhở của hệ thống: Không thể tiết lộ. 】
Vẫn là bốn chữ quen thuộc ấy.
Lâm Thần đóng giao diện hệ thống, chậm rãi mở mắt.
Hàn Vân đang tựa đầu lên vai hắn, ngủ rất say. Hơi thở của cô nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra, hàng mi khẽ rung, như thể đang chìm trong một giấc mơ dịu dàng.
Lâm Thần cúi đầu nhìn cô.
Đôi tay nhỏ bé của Hàn Vân vẫn nắm chặt vạt áo hắn, siết đến trắng cả khớp ngón, như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, hắn sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Điều đó khiến hắn nhớ đến những năm tháng còn nhỏ.
Khi ấy, Hàn Vân vừa được gia đình nhận nuôi, mới năm tuổi. Cô bé gầy gò như một chú mèo con, đêm nào cũng khóc đòi mẹ. Mẹ của Lâm Thần ôm cô dỗ dành mãi vẫn không ngủ, cuối cùng đành để Lâm Thần ở bên chơi với cô.
Năm đó hắn mười bốn tuổi.
Trong mắt hắn, cô nhóc suốt ngày sụt sùi nước mắt ấy thật sự rất phiền.
Nhưng rồi có một đêm.
Hàn Vân thức giấc giữa khuya. Lần này cô không khóc, chỉ lặng lẽ bò lên giường hắn, co người nằm sát bên cạnh, bàn tay nhỏ khẽ nắm lấy ngón tay hắn rồi thì thầm:
“Anh... em sợ.”
Lâm Thần không đẩy cô ra.
Kể từ hôm đó, cô luôn gọi hắn là “anh”.
Sau này lớn lên, cả hai đều biết giữa họ không hề có quan hệ huyết thống.
Nhưng cách xưng hô ấy vẫn không thay đổi.
Chỉ là đôi khi, trong một vài khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Thần có thể đọc được trong ánh mắt Hàn Vân một cảm xúc hoàn toàn khác.
Đó không còn là ánh mắt của em gái nhìn anh trai.
Mà là ánh mắt của một người phụ nữ dành cho người đàn ông mình yêu.
Hắn vẫn luôn không đáp lại.
Không phải vì không muốn.
Chỉ là... thời điểm chưa thích hợp.
Nhưng bây giờ...
Ngày tận thế đã đến.
Còn ai có thể quyết định thế nào mới là đúng thời điểm?
...
Hàn Vân khẽ động đậy rồi tỉnh giấc.
Vừa mở mắt, cô đã thấy Lâm Thần đang nhìn mình, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
“Anh... anh nhìn em làm gì vậy?”
“Ngắm em.”
Lâm Thần đáp rất bình thản.
Gò má Hàn Vân càng đỏ hơn. Cô cúi đầu, lí nhí:
“Em... có gì đáng để ngắm đâu...”
Lâm Thần đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Hàn Vân.”
“Dạ?”
“Em không phải em gái ruột của anh.”
Hàn Vân sững người.
Đôi mắt cô mở to, môi khẽ hé, như đang chờ đợi câu nói tiếp theo.
Lâm Thần nhìn thẳng vào cô.
“Anh không muốn chỉ là anh trai của em.”
Nước mắt Hàn Vân bỗng lặng lẽ rơi xuống.
Không phải tiếng khóc nức nở.
Chỉ là những giọt nước mắt hoàn toàn mất kiểm soát, lăn dài trên gương mặt.
Đôi môi cô run rẩy, muốn nói điều gì đó nhưng lại chẳng thể cất thành lời.
Rồi...
Cô chủ động hôn hắn.
Không phải lên má.
Mà là lên môi.
Một nụ hôn vụng về, ngây ngô, còn mang theo vị mặn của nước mắt.
Lâm Thần hơi ngẩn ra.
Ngay sau đó, hắn dịu dàng đáp lại.
Ở cửa ra vào.
Tiểu Bạch Xà quay đầu nhìn một cái, rồi truyền đến trong đầu Lâm Thần một luồng ý niệm:
“Ta không nhìn đâu.”
Nói xong, nó liền rụt đầu, vùi luôn vào thân mình.
Bên kia căn phòng, Tống lão cũng rất phối hợp giả vờ đã ngủ say.
Chỉ là khóe môi ông khẽ cong lên.
...
Nụ hôn kéo dài rất lâu.
Đến khi tách ra, Hàn Vân mềm nhũn dựa vào lòng hắn, cả người nóng ran.
“Anh...”
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi.
“Ừ.”
“Em thích anh.”
“Không phải kiểu em gái thích anh trai.”
“Anh biết.”
“Anh biết từ bao giờ?”
“Lâu rồi.”
“Vậy... sao anh không nói?”
Lâm Thần im lặng vài giây.
“Vì thời điểm chưa thích hợp.”
Hàn Vân ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thế bây giờ thì thích hợp rồi sao?”
Lâm Thần nhìn vào đôi mắt cô.
Trong đó vẫn còn đọng nước mắt.
Phản chiếu ánh lửa.
Còn có một thứ cảm xúc mà hắn chưa từng nhìn thấy trước đây.
Không phải sự ỷ lại.
Không phải nỗi sợ hãi.
Mà là khát vọng.
“Bây giờ... vẫn chưa phải.”
“Nhưng anh không muốn chờ thêm nữa.”
...
Đêm ấy.
Hai người không tiến thêm bước nào.
Không phải vì không muốn.
Mà vì hoàn cảnh không cho phép.
Căn phòng đổ nát, nền nhà phủ đầy bụi tro.
Cánh cửa hỏng hóc, không thể đóng kín.
Bên ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện quỷ dị.
Đối diện còn có Tống lão đang "giả ngủ".
Nhưng có những thứ...
Đã hoàn toàn thay đổi.
Hàn Vân ngoan ngoãn tựa vào ngực Lâm Thần, bàn tay đặt lên lồng ngực hắn, lặng lẽ cảm nhận từng nhịp tim mạnh mẽ.
Còn tay Lâm Thần vòng qua eo cô.
Hắn không hề động.
Nhưng Hàn Vân vẫn cảm nhận được đầu ngón tay hắn đang khẽ siết lại.
Ngoài cửa.
Tiểu Bạch Xà cuộn tròn thành một vòng, chiếc đuôi nhỏ khe khẽ ve vẩy.
Nó truyền đến trong đầu Lâm Thần một ý niệm:
Cô ấy là người của ngươi... cũng là người của ta. Ta sẽ bảo vệ cô ấy.”
Lâm Thần thầm đáp:
“Cảm ơn.”
Tiểu Bạch Xà không trả lời.
Chỉ có chiếc đuôi lắc nhanh hơn một chút.
...
Trước khi trời sáng.
Lâm Thần tỉnh giấc.
Hàn Vân vẫn còn ngủ, đầu gối lên cánh tay hắn, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười ngọt ngào.
Lâm Thần nhẹ nhàng rút tay ra, đứng dậy bước đến cửa.
Tiểu Bạch Xà lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đỏ sẫm nhìn hắn.
“Bên ngoài có động tĩnh gì không?”
Tiểu Bạch Xà lắc đầu.
Lâm Thần mở không gian trữ vật, lấy ra miếng lương khô cuối cùng.
Hắn bẻ làm đôi.
Một nửa đặt cạnh Hàn Vân.
Nửa còn lại nhét vào miệng mình.
Sau đó hắn bước ra sân, nhìn về phía chân trời phương Đông.
Một dải sáng xám trắng vừa xuất hiện nơi đường chân trời.
Bóng tối trên quốc lộ đang dần rút lui, để lộ mặt đường đầy ổ gà cùng những chiếc xe lật ngổn ngang bên vệ đường.
Đúng lúc ấy.
Từ phía xa vang lên tiếng động cơ.
Không phải một chiếc.
Mà là rất nhiều.
Lâm Thần nheo mắt.
Ở cuối con đường, một đoàn xe đang lao tới.
Chiếc dẫn đầu là một xe địa hình đã được cải tạo, trên nóc lắp súng máy hạng nặng.
Phía sau là ba xe tải.
Hai xe bán tải.
Và một xe khách.
Quy mô của đoàn xe này lớn hơn căn cứ Hàng Rào Sắt rất nhiều.
Lâm Thần lập tức quay vào trong phòng, đánh thức Hàn Vân và Tống lão.
“Có người tới.”
Tống lão bước nhanh đến cửa sổ nhìn ra ngoài.
Sắc mặt ông lập tức thay đổi.
“Đó là... đoàn xe Huyết Nha.”
“Ông biết bọn chúng?”
“Từng nghe Hàn Báo nhắc đến. Đây là đoàn xe lớn nhất khu vực này, quy mô gấp mười lần Hàng Rào Sắt. Thủ lĩnh của chúng tên Huyết Nha, cường giả Danh Sách cấp 3. Dưới trướng còn có hơn chục người thức tỉnh Danh Sách.”
Ông hít sâu một hơi.
“Đám này cực kỳ tàn nhẫn. Chúng không giao dịch với bất kỳ ai.”
“Chỉ cướp.”
Tay Lâm Thần chậm rãi đặt lên chuôi Đường Đao.
Tiểu Bạch Xà dựng cao đầu, phát ra những tiếng rít trầm thấp đầy cảnh giác.
Đoàn xe chạy băng qua quốc lộ.
Không hề dừng lại.
Có lẽ chúng không nhìn thấy căn viện đổ nát này.
Cũng có thể đã nhìn thấy, nhưng cho rằng nơi này chẳng đáng để lãng phí thời gian.
Đợi đến khi đoàn xe đi khuất.
Lâm Thần mới buông tay khỏi chuôi đao.
“Đi thôi.”
Hắn trầm giọng nói.
“Đến trấn Hà Khẩu.”
“Kiếm một chiếc xe.”