Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta

Chương 20 Chiêu Ngốc Đối Ngốc

Chương 20 Chiêu Ngốc Đối Ngốc
Sau khi cùng Tiêu Phàm hoàn thành ước định, Hình Mạc Tà tìm được ba huynh đệ Kim Hùng, nắm rõ tường tận mọi chuyện về cuộc đấu pháp giữa hắn và Diệp Thiên.
Hắn cầm mảnh vải Kim Đại Hùng giật từ quần áo Diệp Thiên, so sánh với khối vải còn vương mùi hương tiên tử nhuộm ráng mây kia, hình dáng vẫn kém xa. Hắn thầm may mắn mình đã kịp thời thu lại mảnh vải sau khi xong việc, không để lại chứng cứ như tên Long kỵ sĩ ngốc nghếch kia.
Ngay sau đó, Hình Mạc Tà liền quay lại hiện trường "gây án", muốn xem thử Diệp Thiên sau khi trở về sẽ thế nào.
Kết quả là hắn chỉ vừa đi được nửa cầu thang, đã nghe thấy tiếng gầm thét của Vân Phi Hà từ đỉnh núi vọng xuống, cùng với một trận linh lực ba động dữ dội. Leo lên Thanh Tâm phong xem xét, Diệp Thiên đang ngơ ngác ngồi bệt dưới đất.
Thế là liền có cảnh tượng trước đó.
......
Thời gian trở lại hiện tại, Hình Mạc Tà dẫn theo Diệp Thiên đang sụt sịt khóc lóc đi tới Túy Tiên Tửu Quán.
Tiêu Phàm đã sớm đến, chờ mãi không có việc gì làm nên đã uống cạn hai bầu rượu.
"Ưm, Tiêu sư huynh, đến sớm vậy sao?" Hình Mạc Tà liếc mắt nhìn bầu rượu trống rỗng trên bàn: "Ngại quá, để sư huynh chờ lâu."
"Không đợi bao lâu. Vị này là?"
"Vị này là chân truyền đệ tử Thanh Tâm phong của ta, Diệp Thiên Diệp sư huynh. Hắn hình như gặp phải chuyện buồn, ta muốn mượn rượu giải sầu, có thêm người bầu bạn sẽ thoải mái hơn."
Hình Mạc Tà giới thiệu sơ lược hai người.
Diệp Thiên sau khi biết người đàn ông có tu vi thâm sâu khó lường trước mắt này chính là vị anh hùng Tru Ma không ngừng nghỉ mấy ngày gần đây, Huyền Thiên tiên tông Thánh Tử Tiêu Phàm sư huynh, lòng kính sợ tự nhiên sinh ra, nhanh chóng gạt đi những giọt nước mắt "vô dụng" kia.
"Diệp Thiên bái kiến Tiêu Thánh Tử, Thánh Tử phạt ma thắng lợi, lập nên Bất Thế Chi Công, hôm nay thiên hạ......"
Tiêu Phàm đưa tay ngăn lại: "Thôi thôi thôi, lời này hôm nay ta đã nghe không dưới hai trăm lần rồi, ngươi và những người khác đến chúc mừng ta cũng chỉ nói đi nói lại mấy câu này thôi. Chúng ta đã là đồng môn, cũng đều có chuyện buồn phiền, cứ thoải mái mà ngồi xuống đi."
Hình Mạc Tà vỗ vỗ vai Diệp Thiên: "Đừng quá khách khí, Tiêu sư huynh vốn cũng không phải là người câu nệ lễ phép phàm tục, cứ coi như huynh đệ chúng ta cùng nhau tâm sự phiếm. Tiểu nhị, mau mang rượu ngon nhất của quán lên đây!"
Từ xa, tiểu nhị gào to: "Có ngay, khách quan chờ chút!"
Một bình rượu ngon, thêm chút thức ăn. Cả ba ngồi xuống, trước tiên nâng chén uống cạn một vòng.
Uống xong một vòng, những giọt nước mắt của Diệp Thiên lại bắt đầu lăn dài, hắn than thở nói: "Ai, Lữ sư đệ, ngươi hại chết ta rồi."
"A!?" Tay Hình Mạc Tà đang rót rượu vào chén mình bỗng khựng lại.
Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ đại kế kinh thiên của mình đã bại lộ? Không thể nào, nếu là như thế, với tính tình trẻ con như Diệp Thiên sao có thể hòa nhã ngồi uống rượu với mình?
"Diệp sư huynh, ta đã làm gì sai?"
"Ngươi...... Ai, thôi đi thôi đi."
"Chuyện này không thể thôi được, Diệp sư huynh." Hình Mạc Tà đặt mạnh chén rượu xuống, đứng thẳng người, ra vẻ trượng nghĩa: "Nếu chuyện phiền lòng của huynh có liên quan đến ta, ta đây làm sư đệ sao có thể ngồi yên không quan tâm? Huynh cứ nói đi."
Diệp Thiên vốn không muốn nhắc, dù sao hắn đã hứa với cô cô là tuyệt đối không nói ra ngoài, nhưng cô cô hình như cũng đã nói nàng không ngại bị người khác biết, vậy thì than phiền với Lữ sư đệ một câu chắc không có vấn đề gì chứ?
"Ta hỏi ngươi, trong rượu tối qua mời chúng ta uống, có phải đã thêm thứ gì khác không?"
"Đúng vậy." Hình Mạc Tà hào sảng và thẳng thắn thừa nhận: "Đó là ta tìm được đơn thuốc từ Đan Các, nói là có thể giúp tăng độ chuyên chú khi tu luyện, đối với tu sĩ chúng ta có lợi ích cực lớn. Dược liệu còn là ta tự móc tiền túi đặc biệt mua đó."
Diệp Thiên lại thở dài: "Ai, Lữ sư đệ, ngươi đó. Đúng là lòng tốt làm chuyện xấu rồi."
Hình Mạc Tà lộ ra vẻ vô tội xen lẫn nghi hoặc: "Thế nào? Chẳng lẽ thuốc của ta có vấn đề? Không có công hiệu?"
"Không tệ, không tệ, rất đúng, công hiệu rất đủ, rất đủ chứ. Nhưng khi ngươi tìm đơn thuốc ở Đan Các, có nhìn thấy phần ghi tác dụng phụ không?"
"Tác dụng phụ?" Hình Mạc Tà ra vẻ hồi ức một phen: "À, có có có. Hình như nói là sau khi uống xong trong mười hai thời thần không thể song tu với người khác. Chuyện này hẳn không có gì chứ? Tối qua ta mời cũng là mấy huynh đệ độc thân, đúng là một buổi tiệc của hội độc thân mà."
"Nào có không có gì? Cũng vì chén rượu đó mà cô cô ta nửa canh giờ không thể động đậy, sau đó lại còn giận ta nữa chứ." Diệp Thiên lại rót thêm một ly, tửu lượng kém khiến hắn bắt đầu đỏ mặt. Tiêu Phàm ở bên cạnh nghe mà như lọt vào sương mù, cảm thấy còn cay hơn cả rượu, hỏi: "Diệp sư đệ cùng cô cô nhà mình song tu?"
"Không phải, không phải." Diệp Thiên gật gù đắc ý, khoát khoát tay: "Không phải cô cô, là sư phó, cô cô nàng không cho ta gọi nàng cô cô, nhưng cũng không cho ta gọi nàng sư phó."
"Diệp sư đệ cùng Vân Phi Hà trưởng lão song tu?!" Tiêu Phàm trừng lớn mắt, chuyện này sao lại càng ngày càng lớn, có chút thú vị đây.
"Không phải, không phải. Không phải song tu. Ta thật sự không có tiền đồ, đành làm phiền cô cô linh lực quán thể cho ta, cải thiện thể chất. Nếu có thể khiến nàng tốn chút tâm tư, thì hôm nay cũng sẽ không xảy ra chuyện khiến nàng giận dỗi, không vui như thế." Diệp Thiên nhìn vào miệng bầu rượu, lắc lắc, rồi gọi tiểu nhị mang thêm một bình mới tới.
À thì ra là vậy, Tiêu Phàm còn tưởng rằng nghe được tin tức động trời gì chứ. Nguyên lai là linh lực quán thể.
"Này nha, sao lại như vậy?" Hình Mạc Tà vỗ đùi: "Đều tại ta. Diệp sư huynh, đều tại ta mà. Nếu như ta biết huynh và phong chủ sẽ có linh lực qua lại, thì tối qua ta đã không mời huynh đi dự tiệc rượu mà không biết gì rồi."
"Không, không trách ngươi." Diệp Thiên chỉ vào mình: "Trách ta. Ta một Kim Đan tu sĩ, mà ngay cả trong rượu có gì cũng không nhận ra, nên mới hại cô cô."
"Tuyệt đối đừng nói như vậy, Diệp sư huynh. Đều là lỗi của ta, ngày mai ta sẽ đi tạ tội với phong chủ." Hình Mạc Tà nhận lấy bầu rượu từ tay tiểu nhị, tiếp tục rót đầy cho hắn: "Bất quá, Diệp sư huynh, huynh có chắc phong chủ không chịu gặp huynh là vì chuyện này không?"
"Cái này...... Nói đến, cô cô đã nói mấy lời kỳ lạ. Cái gì mà bảo ta gọi nàng là vợ các kiểu...... Ai, cô cô ngày thường đã thích dùng những lời này trêu chọc ta rồi, hôm nay lại càng quá đáng." Diệp Thiên nhấm nháp từng ngụm rượu, hệt như một đứa trẻ con đang làm nũng.
Hình Mạc Tà nghe xong chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ cái tên đệ tử ngốc này đúng là chậm hiểu thật, Phi Hà Tiên Tử đã "bật đèn xanh" rõ ràng như thế, mà ngươi vẫn không có chút biểu thị nào sao? Khó trách bị đánh ra khỏi Thanh Tâm điện, không oan chút nào.
--- Thôi. Bản tọa hôm nay mượn Thủy linh căn cực phẩm của Phi Hà Tiên Tử dùng một chút, lại âu yếm, coi như làm Nguyệt lão một lần, giúp các ngươi một tay vậy.
"Diệp sư huynh, một lần hai lần là trêu chọc, ba lần bốn lần nhưng chính là dò xét. Huynh không nghĩ tới sao, phong chủ đối với huynh thật lòng?"
"Lữ sư đệ! Rượu có thể uống loạn, nhưng không thể nói lung tung được, nàng là cô cô ta, là sư phó ta."
"Ta biết, ta biết. Ta chỉ là nói giả thiết thôi, giả thiết phong chủ cây vạn tuế ra hoa, huynh sao không thuận nước đẩy thuyền?"
"Vậy cũng không được!" Diệp Thiên vỗ bàn nghĩa chính ngôn từ: "Nàng là cô cô ta, ta có thể vì nàng quăng đầu ném máu, dốc hết nhiệt huyết, nhưng loại chuyện mạo phạm này, coi như giết ta cũng không được!"
Hình Mạc Tà bó tay rồi, thầm nghĩ tiểu tử ngươi ngây ngô thật!
Đã có thể quăng đầu ném máu, dốc hết nhiệt huyết rồi, mà còn không được sao? Đây không phải là không có tình yêu, mà là đơn thuần chưa khai sáng.
Nhưng đối với thuyết pháp của Hình Mạc Tà, Tiêu Phàm lại có ý kiến khác: "Diệp sư đệ, huynh đừng nghe Lữ huynh đệ nói mò. Trên đời nào có nhiều giả thiết như vậy? Phụ nữ có rất nhiều cử chỉ, đều có thể khiến đàn ông sinh ra ảo giác 'Nàng có lẽ đối với ta có ý tứ', Lữ huynh đệ hiển nhiên là đã mắc phải sai lầm này."
A? Lời này Hình Mạc Tà nghe sao cũng thấy quen tai vậy? À đúng rồi, đó cũng là lời thật lòng hắn đã dặn dò đám thủ hạ tối qua.
Tiêu Phàm hăm hở, hăng hái, đem những lời người khác nói với hắn ban ngày, lấy ra khoe khoang trước mặt Diệp Thiên: "Thân là nam nhân đỉnh thiên lập địa, phải có tự tin, nhưng không thể mù quáng tin. Phải tự biết mình, nhưng cũng không thể quá độ đánh giá. Theo ý ta, Vân Phi Hà trưởng lão đối với huynh là trông con hơn người, mong huynh sớm ngày trưởng thành đó."
Diệp Thiên hai mắt tỏa sáng, ngẩng mặt lên, dò hỏi: "Tiêu sư huynh, xin chỉ giáo?"
Tiêu Phàm cùng hắn phân tích một trận: "Ta hỏi huynh. Sau khi huynh khiến Vân Phi Hà trưởng lão trúng độc, có phải huynh đã khóc lóc, nhốn nháo, rất sốt ruột không?"
"Đúng vậy, cô cô trúng độc, ta há có thể không vội?"
"Vậy thì đúng rồi. Vân Phi Hà trưởng lão đã uống rượu mà không hề cảnh giác, thiếu đi lòng đề phòng. Nhớ khí ngươi không đủ trầm ổn, gặp phải chút chuyện liền rối loạn tâm trí. Ngươi lại quá mức ngây thơ, nửa điểm đùa giỡn cũng không hiểu, như vậy thì làm sao có thể gọi là người trưởng thành được?"
Diệp Thiên nghe xong, như có điều suy nghĩ gật gật đầu: "Nghe Tiêu sư huynh một lời nói, trong lòng ta bỗng sáng tỏ thông suốt. Thì ra ta đối với chuyện này, gây cô cô tức giận đến ba lần, nàng giận ta, buồn bực ta, đúng là ta đáng chết mà."
"Bây giờ hiểu chưa?" Tiêu Phàm vẻ mặt đắc ý, bày ra tư thế của một cao thủ.
Diệp Thiên lần nữa cảm tạ hắn: "Vừa rồi Lữ sư đệ giả thiết quá đà, vẫn là Tiêu sư huynh thật biết nhìn thấu, một lời nói trúng tim đen, khiến người ta đại triệt đại ngộ."
Tiêu Phàm khoát khoát tay: "Chuyện này không trách Lữ huynh đệ, trên đời chuyện nam nữ vốn là phức tạp, từng tầng quan hệ cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Lữ huynh đệ ở phương diện này còn quá non nớt."
Nhìn xem hai người họ say sưa tranh luận, Hình Mạc Tà chỉ im lặng không lên tiếng uống rượu.
Cứ thoải mái trò chuyện đi, các ngươi muốn nói gì thì nói.
--- Diệp Thiên ngươi cái tên ngốc này, bản tọa vốn còn định nhân cơ hội tác hợp cho hai ngươi. Nhưng nhìn ngươi bây giờ bộ dáng, e rằng thêm trăm năm nữa ngươi cũng không hiểu được ám chỉ của cô cô ngươi. Nếu để cho Phi Hà Tiên Tử tiếp tục tương tư đơn phương xuống, đáng thương biết bao chứ? Bản tọa đành thay ngươi "thu" nàng vậy, cũng coi như làm chuyện tốt.
Diệp Thiên sáng tỏ thông suốt sau đó, tâm tình cũng tốt lên không ít.
Hắn vừa chuyển động ý nghĩ, hỏi: "Chuyện của ta đã giải quyết, vậy chuyện phiền lòng của Tiêu sư huynh lại là gì?"
"Ưm, cái này......" Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn Hình Mạc Tà đối diện.
Hình Mạc Tà vừa vặn uống cạn miếng rượu cuối cùng, đứng dậy biểu thị nên đổi chỗ: "Diệp sư huynh, Tiêu sư huynh, hai vị cũng là chuyên gia lý luận về tình cảm, tiểu đệ ta cảm giác sâu sắc bội phục. Nhưng có câu nói là, trên lý thuyết thì phải đến Chung Giác Thiển, nhưng muốn biết rõ thì phải tự mình thực hành. Tiểu đệ ta trước kia phóng đãng không bị ràng buộc, không làm việc đàng hoàng, nguyên nhân là những chuyện này ta chỉ lược thông môn đạo, hôm nay liền dẫn hai vị đi 'thực hành' một phen. Xin mời đi theo ta."
Tiêu Phàm cùng Diệp Thiên nghi ngờ liếc nhau, đi theo Hình Mạc Tà xuyên qua một trận pháp phía sau tửu quán.
Trong nháy mắt thông qua, cảnh vật xung quanh bỗng chốc thay đổi nghiêng trời lệch đất.
"Quan nhân đến rồi, mời ngồi bên này."
"Chào trưởng lão, mời vào trong. Đêm nay không say không về."
"Mời tiên trưởng đến chơi!"
--------------------

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất