Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta

Chương 4: Ma đầu cũng sẽ vừa thấy đã yêu?

Chương 4: Ma đầu cũng sẽ vừa thấy đã yêu?
“Nướng thịt nhất định phải nhắm chuẩn, giống như vậy nhắm ngay khe hở của miếng thịt rồi dùng sức đâm vào! Miếng thịt tươi mới bị đâm sẽ rỉ máu nhưng không cần để ý, cứ tiếp tục đâm. Nếu gặp phải miếng thịt có độ dai cao, khó mà xuyên qua, thì hãy nới lỏng ra một chút theo mọi hướng. Sau đó dốc sức một hơi! Đâm thật mạnh vào!”
“Kinh ngạc thật.”
Mọi người đều là những tu sĩ chuyên tâm tu luyện từ sớm, đối với việc nướng thịt thì dốt đặc cán mai. Nhìn thấy Tiêu Phàm trực tiếp đâm xiên vào sâu nhất trong miếng thịt, ai nấy đều vỗ tay cổ vũ.
Chuyện này vẫn chưa xong. Tiêu Phàm lại lấy ra một bình nước sốt màu trắng, biểu thị đây mới là màn chính.
“Phần quan trọng nhất khi nướng thịt chính là vị ngon. Chỉ phết sốt bên ngoài thôi chưa đủ, tinh túy là phải rót vào bên trong, giúp chất thịt mềm hóa. Nhìn kỹ đây, bình nước sốt gia truyền của ta.”
Tiêu Phàm nhắm miệng bình vào khe hở trên miếng thịt, phụt một tiếng, dốc sức bóp vào!
Nước sốt màu trắng liền rót vào sâu nhất trong miếng thịt nướng, miếng thịt cũng mềm nhũn ra.
Quả nhiên nướng thịt là một việc tốn sức, nhưng đã như thế này, xiên thịt nướng này nhất định sẽ rất ngon.
Tiếp đó, hắn lại muốn truyền thụ kinh nghiệm nướng cá.
Tiêu Phàm: “Phần Ngư Khẩu Chế càng phải xem trọng, phải nặn ra phần môi cá, dùng phần cháy xém chạm vào đầu lưỡi, rồi đẩy lên. Vừa cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại, đồng thời cũng không chút do dự mà đâm sâu vào bên trong……”
Lúc này, một nữ tử tuyệt mỹ, thân mặc váy bạch ngọc viền vàng, khoác ngũ sắc nghê thường, trên đầu cài Đại Nhật lộ trâm, toát ra khí chất thần thánh cao quý không thể tả, bước đến bên cạnh Tiêu Phàm.
Nàng chính là Thánh nữ đương đại của Đại Nhật tiên tông, Nghiễm Linh Vân, cũng là một trong những người bị nhân cách mị lực của Tiêu Phàm chinh phục, vì thế mà cảm mến và theo đuổi hắn.
Mọi người thấy Thánh nữ với thân phận cao quý đến đây, cũng không dám quấy rầy cuộc đối thoại giữa Thánh nữ và Thánh tử, sau khi thăm hỏi một tiếng liền thức thời cầm xiên thịt nướng rời đi, nhường lại không gian riêng tư cho hai người họ.
Nghiễm Linh Vân của Đại Nhật tiên tông, cùng Tiêu Phàm của Huyền Thiên tiên tông đều là Ngũ Đại tiên tông đương thời, địa vị hai người tương tự, đều đứng trên đỉnh điểm của chúng sinh.
Bây giờ lại có công lớn chỉ huy tiên quân tiêu diệt ma đầu Hồn Thể. Trong mắt thế nhân, hai người càng thêm môn đăng hộ đối, tựa như cặp đôi thần tiên do trời đất tạo nên.
Chỉ cần nhìn bọn họ ngồi chung một chỗ, ai nấy đều cảm thấy đẹp mắt.
“Linh Vân à, mau lại đây. Nếm thử tay nghề nướng thịt của ta.”
Thân là Đại Nhật Thánh nữ, nàng chưa bao giờ từng ăn loại món ăn phàm tục nhiều dầu mỡ này? Nhưng hôm nay là thời điểm đặc biệt, lại là Tiêu Phàm nhiệt tình chiêu đãi, xiên thịt nướng này cũng trở nên có ý nghĩa phi phàm.
“Tiêu công tử, vừa rồi ta thấy huynh cùng Linh Lung muội muội rời đi, có chuyện gì gấp sao?”
“Ài, cũng không có gì đâu.” Nghĩ đến vừa rồi Tiêu Linh Lung hỏi hắn về lựa chọn đạo lữ, Tiêu Phàm liền ngượng ngùng gãi gãi mặt.
Hắn lén nhìn Nghiễm Linh Vân với gương mặt xinh đẹp, thật lòng cảm thấy có thể quen biết một nữ tử xinh đẹp động lòng người như vậy là một điều may mắn.
Bây giờ ma đầu đã đền tội, thiên hạ thái bình, nếu thật sự muốn chọn đạo lữ, Nghiễm Linh Vân trong lòng Tiêu Phàm nhất định là một trong ba ứng cử viên hàng đầu. Chỉ là hắn cũng không thể bỏ xuống những nữ tử có nhân quả dây dưa khác, hơn nữa cũng không biết Nghiễm Linh Vân nghĩ thế nào.
Nghiễm Linh Vân cười đầy ẩn ý nói: “Ta còn tưởng rằng, Linh Lung muội muội đã vượt lên trước một bước bày tỏ tấm lòng với Tiêu công tử rồi chứ.” “Tấm lòng? Tấm lòng gì cơ?” Tiêu Phàm ngơ ngác.
“Đương nhiên là tấm lòng ngưỡng mộ rồi.”
“Không không không, làm sao có thể chứ. Không thể nào, không thể nào.” Tiêu Phàm giống như nghe được chuyện gì buồn cười, không ngừng xua tay: “Ngươi cũng biết nha đầu đó và ta không hợp nhau mà? Chẳng những cuối cùng lại chọn ta để đâm, còn hơi một tí là khó chịu với ta, có đôi khi ta thật không biết mình đã chọc giận nàng ở đâu mà nàng không vui. Huống chi nàng vẫn là nghĩa muội của ta……”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nha đầu đó những năm nay cũng trở nên dịu dàng đáng yêu. Nếu như nàng có một chút ý tứ đó, Tiêu Phàm cũng rất tình nguyện thân mật hơn nữa.
Ai? Chờ đã, chẳng lẽ nói, lúc trước ở bên hồ, nha đầu đó kỳ thực là đang thử thăm dò ta chuyện này?—— Tiêu Phàm đột nhiên nhận ra điều gì —— Nhưng cũng có thể chỉ là một sự hiểu lầm lớn.
Nghiễm Linh Vân nhìn hắn với vẻ mặt nghi hoặc, điềm tĩnh mà cười: “Tiêu công tử ở phương diện này bất ngờ lại chậm chạp như vậy. Bất quá, sự ôn nhu của huynh như thế này, cũng chính là điểm hấp dẫn người nhất. Mà nói đến, từ khi yến hội bắt đầu đến nay, sao không thấy Lộ Nhân Giáp đâu?”
“Hắn thích náo nhiệt nhất, thế mà lại bỏ lỡ loại yến hội này. Đoán chừng là đang trong trận chiến với ma đầu đã tiêu hao hết khí lực, dù sao một đòn cuối cùng dành cho ma đầu đó lại là……”
“Suỵt.” Nghiễm Linh Vân nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi Tiêu Phàm: “Chuyện này không được nhắc đến nữa. Người đã giết chết ma đầu đó là ngươi, nếu có người hỏi chi tiết trận chiến này, ngươi chỉ cần trả lời như vậy là được.”
Xúc cảm từ ngón tay ngọc nhỏ dài khiến lòng Tiêu Phàm rung động: “Ừm, ừm, ta, ta đã biết.”
Nghiễm Linh Vân nói tiếp: “Mặc dù Tiêu công tử đã lập xuống công lao hiển hách, nhưng nếu để người ta biết người tự tay giết Hình Lão Ma không phải ngươi, cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến sự kính ngưỡng của thế nhân đối với ngươi. Các em gái khác cùng Lộ Nhân Giáp đều đồng ý chôn chặt chuyện này trong lòng, Tiêu công tử nhớ lấy.”
“Ừm.” Tiêu Phàm gật gật đầu.
Nói đến chuyện này, trong lòng hắn cũng rất kỳ quái.
Lúc đó rõ ràng Thiên Đạo Chi Kiếm đã ngưng tụ đầy đủ uy năng thiên địa để đánh chết Hình Lão Ma, nhưng lại không biết vì sao vào thời khắc sống còn lại sơ suất, không thể hoàn toàn giết chết ma đầu. Mở đường cho Lộ Nhân Giáp ra tay bổ đao, chớp lấy thời cơ.
Giống như có một lực lượng vô hình cao thâm khó lường hơn đã ra tay, áp chế một phần uy lực của Thiên Đạo Chi Kiếm.
Nhưng nói trong thiên địa này có người có thể áp chế sức mạnh của Thiên Đạo Chi Kiếm, bản thân điều này cũng rất nực cười. Tiêu Phàm rất nhanh liền quên sạch bách ý nghĩ này.
“Sớm đi nghỉ ngơi đi.” Nghiễm Linh Vân đứng lên: “Ngày mai ngươi liền phải lên đường trở về Huyền Thiên tiên tông báo cáo, mấy năm sau này đoán chừng đều phải gián tiếp tham dự các buổi tiệc ăn mừng tại các môn phái lớn.”
Tiêu Phàm sau này sẽ rất bận rộn.
Bởi vì việc tiêu diệt ma đầu có thể nói là đại hỉ sự khắp chốn mừng vui, các đại tiên môn tất nhiên sẽ sắp đặt yến hội.
Mà mỗi một buổi yến hội đều không thể thiếu Tiêu Phàm, nhân vật chính này, chỉ cần đi qua Ngũ Đại tiên tông một lần, đoán chừng liền phải mất trọn một năm.
Tiêu Phàm buông tay một cái: “Ai nha nha, không ngờ sau khi giết ma đầu, ta ngược lại càng bận rộn hơn. Đến bao giờ mới có thể có thời gian riêng tư đây?”
Nỗi phiền muộn xa xỉ.
……
Mấy canh giờ sau, phía chân trời nổi lên màu trắng bạc.
Hình Mạc Tà đứng dậy mặc y phục, sau lưng có tiếng khóc thút thít run rẩy.
Hắn quay đầu nhìn về phía Tiêu Linh Lung đang cuộn tròn thân thể trong chiếc giường đơn nhăn nhúm: “Nha đầu này thật đúng là lừa được bản tọa, không ngờ Kiếm Tiên Linh Lung nổi tiếng thiên hạ mà đến tận hôm qua vẫn còn trong trắng như ngọc, ngược lại là khiến người ta có được thu hoạch bất ngờ.”
“Đồ khốn, tà ma, ngươi chết không toàn thây! Ta nhất định sẽ giết ngươi! Đồ ác quỷ hèn hạ!”
“Yare yare.” Hình Mạc Tà ngồi trở lại trên giường.
Tiêu Linh Lung còn tưởng rằng hắn lại muốn giày vò nàng, khiến cơ thể nàng run lên.
Nhưng Hình Mạc Tà chỉ là đến chế trụ nàng: “Ai bảo ngươi không sớm chút thân mật với Tiêu Phàm ca ca của ngươi? Hay là ngươi cố ý giữ lại, để dâng cho bản tọa món quà lớn này?”
“Im ngay, ngươi ma đầu kia! Tiêu Phàm ca ca rất ôn nhu, mới sẽ không đơn giản đối xử với ta như vậy……”
“Được được được. Ôn nhu thì ôn nhu, nói tới nói lui cũng chỉ còn lại có cái điểm này.” Hình Mạc Tà với vẻ mặt ghét bỏ mà le lưỡi: “Tiêu chuẩn của Thiên Mệnh Chi Tử thật sự quá ‘Yasashii’ (hiền lành) thôi, bản tọa ghét nhất loại người khắp nơi mập mờ còn muốn lập đền thờ cho sự trong sạch giả tạo này.”
Tối hôm qua không có tham gia buổi cuồng hoan chúc mừng bên ngoài, điều này rất không phù hợp với thiết lập nhân vật nguyên bản của Lộ Nhân Giáp, cho nên Hình Mạc Tà dự định ra ngoài thăm dò xem Tiêu Phàm và những người khác có nghi ngờ gì không.
“Chờ đã.” Tiêu Linh Lung nắm lấy chăn mềm, vươn người lên: “Ma đầu, ngươi rốt cuộc đang mưu đồ cái gì?”
Đã trải qua sự tuyệt vọng của tối hôm qua, Tiêu Linh Lung có một điều trăm mối vẫn không có lời giải. Đó chính là Hình Lão Ma rốt cuộc tại sao muốn ra tay với nàng?
Nếu như là vì trả thù Tiêu Phàm, không nên án binh bất động, ẩn mình sao?
Dù sao thật vất vả đoạt xác Lộ Nhân Giáp, để cho thế nhân đều cho là Ma Chủ đã chết. Nếu như không làm chuyện tối ngày hôm qua, chỉ sợ hắn có thể cứ thế ẩn mình, cũng càng dễ dàng tìm cơ hội giết chết Tiêu Phàm, kẻ thù của hắn.
Tiêu Linh Lung thực sự nghĩ không ra, bại lộ thân phận sớm như vậy thì có lợi gì cho tên ma đầu đó?
Vấn đề này, Hình Mạc Tà không có nghĩa vụ phải trả lời, cũng không cần thiết phải trả lời. Nhưng hắn vẫn là muốn trêu chọc nha đầu hơn 400 tuổi này một chút.
Hắn đi tới nắm cằm Tiêu Linh Lung: “Nếu như bản tọa nói, chỉ là đơn thuần muốn có được ngươi, ngươi có tin không?”
“Cái ——” Tiêu Linh Lung trừng lớn mắt, gạt tay hắn ra: “Ma đầu, ngươi đừng hòng đùa giỡn ta.”
“Tin hay không tùy ngươi. Khi các ngươi bước vào Ma Cung, ngay khoảnh khắc bản tọa nhìn thấy ngươi lần đầu tiên, bản tọa đã quyết định muốn ngươi mang thai con của bản tọa.” Nói rồi, Hình Mạc Tà liền không quay đầu lại mà rời đi.
Hắn đây là ý gì? Ma đầu cũng có lúc vừa thấy đã yêu sao?
Tiêu Linh Lung liều mạng gạt bỏ ý nghĩ không thực tế này, nàng nhất định phải tìm ra ý đồ của tên ma đầu, từ trong tay tà ma ngoại đạo này bảo vệ Tiêu Phàm ca ca.
Nhưng trước đó, nàng muốn đi tắm rửa, một lần không đủ thì mười lần, quyết không thể để người khác phát hiện nàng dính mùi ma đầu.
……
Đi đến dưới ánh mặt trời, Hình Mạc Tà cảm thấy thân thể mới này có biến hóa kỳ diệu.
Chẳng lẽ tối hôm qua bị nha đầu đó dùng thủ đoạn ẩn giấu nào đó động tay động chân? Hắn lập tức vận chuyển Nội Thức Thuật kiểm tra toàn thân.
Phần tu vi…… Không có gì bất thường.
Mặc dù đã dùng Bí pháp Đoạt Xá để kế thừa chín thành tu vi ma công nguyên bản, nhưng đó là ma công mà, bình thường sao có thể quang minh chính đại sử dụng?
Về phương diện công pháp chính đạo, Lộ Nhân Giáp chỉ có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ đáng thương, tu vi đó nói là đủ dùng thì cũng đủ, nhưng nói là kém cỏi thì cũng không sai.
Về linh căn và thể chất…… Cũng không có gì dị thường.
Mộc linh căn trung phẩm và Bạch Hổ Chiến Thể của thân thể này đều có dấu vết cải tạo, nghĩ đến là do Lộ Nhân Giáp đi theo Tiêu Phàm nhiều năm như vậy, dựa vào việc được hưởng lợi từ người khác mà tăng tiến.
Chỉ là Tiêu Phàm, kẻ được xem là Thiên Mệnh Chi Tử kia thật sự keo kiệt. Bản thân hắn chẳng những cải tạo thành ngũ hành linh căn cực phẩm, còn thu hoạch được Thái Cổ Chiến Thần Thể và Âm Dương Chiến Thể, hai loại thể chất đỉnh cấp. Linh căn của các thành viên hậu cung của hắn cũng được cải tạo, khởi điểm đều là Thượng Phẩm, mỗi người đều sở hữu một Chiến Thể đỉnh cấp.
--------------------
Nhưng đối xử với một tùy tùng sắp chết như Lữ Nhân Giáp lại keo kiệt đến vậy, ngay cả một món đồ phẩm chất tốt một chút cũng không nỡ ban cho.
"Ai, cầu người không bằng cầu mình. Tên diễn viên quần chúng này bị bản tọa đoạt xá cũng coi như phúc phận của hắn. Sau này, bản tọa sẽ nhiệt tình giúp hắn cải thiện linh căn phẩm chất vậy."
Hình Mộc Tà vẫn luôn lấy việc giúp người làm niềm vui.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất