Chương 39: Tà môn + tà môn =? Trấn nhỏ tập thể cảm thụ tình thương của mẹ!
"Bành —— "
"Xoạt xoạt —— "
Võ Hồn phụ thể mai rùa của Diệp Tri Thu, nát!
Nắm đấm của Chư Cát Lam dư thế không giảm, đánh thẳng vào bụng Diệp Tri Thu.
"Ọe —— "
Đánh cho hắn nôn khan ngay tại chỗ.
【 Điểm cảm xúc +1111 】
【 Điểm cảm xúc +99 】
【 Điểm cảm xúc +399 】
【 Điểm cảm xúc +199 】
Từng dòng điểm cảm xúc bay lên, theo sau đó là những lời bàn tán xôn xao.
"Tiểu gia hỏa kia, thật sự mới là Hồn Tôn thôi sao?"
"Vừa rồi rõ ràng chỉ sáng lên ba cái hồn hoàn, chắc là không sai đâu nhỉ?"
"Không thể nào cất giấu một hai cái được à?"
"Nhưng hắn mới mấy tuổi chứ, Hồn Tôn đã là quá khoa trương rồi, còn có thể cao hơn được nữa sao?"
"Kể cả là Thất Bảo Lưu Ly Tông, tu luyện từ trong bụng mẹ cũng không có khả năng!"
"Các ngươi không để ý à, hắn thậm chí còn chưa mở Võ Hồn đấy."
"Mẹ kiếp!"
"Ngưu bức!"
Diệp Tri Thu không kiềm được mà nôn khan mấy lần.
Hắn cắn chặt răng đứng dậy, làm một động tác nuốt nước bọt.
【 Điểm cảm xúc +1999 】
Chư Cát Lam ghét bỏ lùi lại một bước, sợ tên này sặc rồi phun hết lên người mình.
【 Điểm cảm xúc +2999 】
"Ta thừa nhận, là ta đã khinh địch." Diệp Tri Thu chân thành nói: "Lại nào!"
Hắn một lần nữa gọi ra Võ Hồn Huyền Quy, Hồn Hoàn thứ nhất và thứ tư đồng thời sáng lên.
"Hồn kỹ thứ nhất, Huyền Quy Hộ Thể!"
"Hồn kỹ thứ tư, Băng Cứng Áo Giáp!"
Lớp mai rùa bên ngoài thân ngưng thực hơn rất nhiều, cũng được bao phủ bởi một lớp băng tinh dày đặc.
Sau đó…
Hắn tiếp tục ngồi xổm tại chỗ, làm một con rùa đen rút đầu.
Chư Cát Lam khoái chí.
Tên này đúng là từ tâm đến cùng cực.
Hắn cũng không khách khí.
Mở ra Loa Toàn Cửu Ảnh, thân hóa thành bốn ảnh ảo vây quanh Diệp Tri Thu, nhắm vào cái mai rùa mà đấm tới tấp!
"Ô ra ra ra ra —— "
Vô số mảnh băng vụn bị đấm bay, văng tung tóe xuống mặt đất, một tầng băng sương lan tỏa ra xung quanh.
Dọa cho đám đông vây xem phải cuống quýt lùi lại một khoảng lớn.
Tiện thể cống hiến thêm một đợt điểm cảm xúc.
Mười mấy giây sau.
Diệp Tri Thu kinh hãi phát hiện, lớp băng cứng bên ngoài mai rùa của mình đang bị bóc ra từng chút một.
Việc bị đập nát chỉ là vấn đề thời gian.
Mà tên tiểu tử này, thậm chí còn chưa mở Võ Hồn?!
Thật vô lý!
Không thể phòng thủ mãi được, nếu không kết cục sẽ rất khó coi.
"Hồn kỹ thứ ba, Huyền Thủy Khuấy Động!"
Một vòng sóng nước gợn ra, ý đồ đẩy Chư Cát Lam đi.
"Ong —— "
Kinh Cức Khải Giáp tự động hộ chủ, chống lại đòn oanh kích của sóng nước.
Ngược lại là chính Diệp Tri Thu, bị một phần nhỏ sóng nước phản ngược lại, hất cho lảo đảo lùi về sau.
"Tốt!"
Chư Cát Lam quát lớn một tiếng, hồn lực toàn thân bộc phát!
"Toạc —— "
Áo và một phần ống quần của hắn nổ tung thành vô số mảnh vải rách bay đầy trời.
Khiến cho tình hình chiến đấu trông vô cùng nảy lửa.
Làm đám đông vây xem trở nên hưng phấn, bọn họ thích nhất là mấy màn như thế này!
Đặc biệt là một bộ phận nữ giới.
Nhìn một người vẻ ngoài khiêm tốn, bên dưới lại là những khối cơ bắp góc cạnh rõ ràng?
Kết hợp với những cú đấm trời giáng như vậy, đã gây ra từng đợt la hét!
Yêu mất rồi!
【 Điểm cảm xúc +66 】
【 Điểm cảm xúc +99 】
【 Điểm cảm xúc +119 】
【 Điểm cảm xúc +1111 】
Diệp Tri Thu ngơ ngác.
Khoan đã!
Hồn kỹ này của hắn, chỉ có hiệu quả đẩy lùi thôi mà!
Hơn nữa sóng nước rõ ràng đã bị chặn lại rồi cơ mà?
Sao quần áo của ngươi lại rách được?
Chư Cát Lam không cho hắn thời gian suy nghĩ.
Lại một lần nữa hóa thành bốn ảnh ảo, vây quanh hắn mà đấm tới tấp!
Còn không ngừng gào thét khiêu khích ——
"Mạnh thật!"
"Không hổ là Hồn Vương a!"
"Vẫn chưa đủ!"
"Ta muốn mạnh hơn nữa!"
Dáng vẻ cuồng nhiệt vô cùng, như thể vừa gặp được đối thủ ngang tài ngang sức.
【 Điểm cảm xúc +1111 】
Diệp Tri Thu có chút suy sụp!
Tên tiểu quỷ này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?
Rõ ràng hắn chỉ đang bị ăn đòn, từ lúc nào đã đánh trả rồi?
Không đúng!
Đây không phải là…
Đang chế nhạo hắn đấy chứ?
Thôi.
Kệ hắn.
Chỉ cần có thể bảo vệ được mạng nhỏ của mình và học sinh, một chút lời lẽ khó nghe, chẳng qua chỉ như gió thoảng bên tai mà thôi.
Nhìn bộ dạng rụt đầu này của Diệp Tri Thu, Chư Cát Lam cũng phải nể.
Tay hắn đấm đến tê dại rồi, mà vẫn còn co đầu rút cổ ở đó à?
'Lực công kích vẫn còn hơi yếu.'
'Tối nay phải đổi vài món võ công chơi xem sao.'
Hắn tranh thủ liếc nhìn xung quanh.
Đã có không ít người tụ tập lại, hơn nữa đều là hồn sư.
Có thể ra tay rồi!
Chư Cát Lam mượn tàn ảnh che giấu, gọi ra Võ Hồn Kinh Cức Khải Giáp, Hồn Hoàn thứ ba sáng lên.
"Hồn kỹ thứ ba, Cuồng Loạn Trào Phúng!"
Diệp Tri Thu vốn đang vững như rùa già, trong nháy mắt hai mắt đỏ ngầu!
Từng cảnh tượng trong quá khứ ùa về, khiến hắn tức đến sùi bọt mép!
"Đừng có xem thường người khác!"
"Hồn kỹ thứ hai, Huyền Thủy Băng Phong!"
Hàn khí bao phủ quanh thân, muốn bức lui Chư Cát Lam trước.
Thế nhưng!
Chư Cát Lam vậy mà lại bay vọt lên, nhảy lên trên đầu hắn?
Diệp Tri Thu cười tàn nhẫn.
Chết đi!
Hồn Hoàn thứ năm sáng lên, đầu hắn như một cái lò xo, bị ép vào lồng ngực một cách dị thường.
"Hồn kỹ thứ năm, Huyền Quy Phun Ra!"
Diệp Tri Thu thực hiện một cú bật nhảy thẳng đứng, khi đến gần, đầu hắn đột nhiên bắn ra, hung hăng đâm về phía ngực Chư Cát Lam!
Vốn là một đòn tất trúng.
Nhưng hai chân Chư Cát Lam nhìn như hoảng hốt đạp một cái, thân hình lại quỷ dị bay cao thêm một đoạn.
—— Hoành Không Na Di!
Vô cùng hiểm hóc thoát khỏi bán kính tấn công từ cổ của Diệp Tri Thu.
Tuyệt kỹ tất sát đã đánh trượt!
Nhưng Chư Cát Lam lại mặt mày đỏ bừng, hai chân đạp mạnh vào không khí.
Cả người hắn cong lại như con tôm, hai chân run lên bần bật, thân hình bắn thẳng lên trời.
Mãi cho đến khi Diệp Tri Thu rơi xuống đất, hắn vẫn còn đang bay lên.
【 Điểm cảm xúc +2222 】
Diệp Tri Thu đã khôi phục lại lý trí, há hốc mồm đứng ngây ra đó.
Khoan đã!
Tên này đang ăn vạ đấy à?
Đầu của mình còn chưa chạm vào hắn mà!
Sao lại bay cao như vậy?
Mắt thấy Chư Cát Lam đã biến thành một chấm đen nhỏ.
Diệp Tri Thu chết lặng.
Trận này đánh thật con mẹ nó uất ức!
Không được!
Đợi tiểu quỷ này xuống, dù sao cũng phải đánh trả hắn một trận.
Ủa?
Đánh ai cơ?
Diệp Tri Thu cau mày, nghi hoặc nhìn quanh bốn phía.
Tại sao mình lại ở đây?
Trên bầu trời.
Chư Cát Lam chỉ còn lại độc một chiếc quần đùi, mở ra Hồn Cốt kỹ Chỉ Xích Thiên Nhai.
Xác định không có ai chú ý đến mình.
Ngoại Phụ Hồn Cốt Thánh Nhân Chi Nhãn hiển hiện, trực tiếp kích hoạt!
"Thế nào là hiếu?"
"Thế nào là yêu?"
"Hãy cảm nhận tình thương vĩ đại của mẹ đi!"
"Cường Giả Giám Định Thuật!"
"Ong —— "
Trong màn đêm bỗng sáng lên kim quang chói lọi, như một vầng thái dương mới xuất hiện giữa trời.
Chiếu rọi cả tòa trấn nhỏ.
Diệp Tri Thu đang vò đầu, vô thức ngẩng lên nhìn.
Những người làm hành động tương tự, còn có đám quần chúng hóng chuyện bên cạnh, và tất cả những ai trong trấn có thể nhìn thấy kim quang!
Nửa đêm nửa hôm thế này, tại sao lại có kim quang sáng như vậy?
Không đợi bọn họ suy nghĩ.
Bọn họ liền kinh hãi phát hiện, bụng của mình đang to lên!
Mỗi giây một khác, không lẽ sắp nổ tung đấy chứ?
May mà mười giây sau, việc phồng lên đã dừng lại.
Bọn họ vừa mới thở phào một hơi.
Cơn đau kịch liệt xé tim fổi, như thủy triều nhấn chìm lý trí của bọn họ!
"Ngao —— "
"Hít —— "
"A a a! ! !"
"Đau đau đau! ! !"
"Cảm giác quen thuộc này… Ta lại sắp sinh sao?"
"Nhưng ta còn chưa từng làm chuyện đó, sao lại có thai được?"
"Lão tử vẫn là một đấng nam nhi mà!"
"Hả? Nam? Vậy đứa bé sẽ chui ra từ đâu?"
"Đừng nói nữa! Ta tự mổ!"
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào a! ! !"
Trấn nhỏ loạn thành một mớ hỗn độn.
Chư Cát Lam lơ lửng trên không.
Nghe thấy những tiếng tru tréo liên tiếp từ bên dưới, cùng với điểm cảm xúc đang liên tục hiện lên che kín cả tầm mắt.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là vui mừng.
Mà là…