Chương 4: Tiểu Cương Đại Thiện Nhân
Trong lúc nói, Ngọc Tiểu Cương đã âm thầm nghĩ xong cách lừa gạt đối phương.
Đây chính là sở trường của hắn.
Lừa những kẻ mới chân ướt chân ráo bước vào giới Hồn Sư, quả thực lừa một tên trúng một tên.
Nhưng tiểu tử tên Diệp Thanh Hà này thật sự quá đáng ghét.
Một tên phế vật có hồn lực tiên thiên cấp 3 cỏn con, vậy mà dám nghi ngờ Đại Hồn Sư cấp 29 như hắn, ai cho tên nhóc đó lá gan ấy?
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +100】
【Độ thiện cảm của Ngọc Tiểu Cương -10, chúc mừng ký chủ nhận được 1 cơ hội rút thưởng.】
Quả nhiên vẫn phải là Cương Tử, đúng là người tốt mà... Khóe môi Diệp Thanh Hà khẽ cong lên, ngoài mặt lại không hề biến sắc:
“Trông ngươi thật sự quá yếu. Nếu bái ngươi làm sư, ngay cả người giúp Đường Tam săn bắt Hồn Hoàn cũng không có. Cho dù ngươi chịu giúp Đường Tam săn bắt Hồn Hoàn, chắc chắn ngươi cũng không đánh lại những Hồn Thú kia. Đường Tam, ngươi tuyệt đối đừng xem tính mạng của mình như trò đùa. Ngoài ra, thật ra ta đã nhìn thấy lão già chán chường này đứng gần cổng học viện từ lâu. Hắn thấy chúng ta bị tên gác cổng gây khó dễ nhưng không hề ra mặt ngăn cản, trái lại phải đến khi nghe tên gác cổng nói ngươi có tiên thiên mãn hồn lực mới xuất hiện. Tất cả đều đã được mưu tính từ trước, mục đích chính là lừa một thiên tài tiên thiên mãn hồn lực như ngươi bái hắn làm sư. Ta từng nghe trưởng thôn nói, trong giới Hồn Sư, một người cả đời chỉ có thể bái một người làm sư, nếu không sẽ không được giới Hồn Sư dung thứ. Đường Tam, ngươi tuyệt đối đừng tin hắn, tám chín phần hắn chính là một tên lừa đảo.”
“Ngươi...” Ngọc Tiểu Cương nghe vậy, dường như không ngờ tên có tướng mạo bình thường trước mắt lại lanh lợi đến thế, sắc mặt lập tức biến đổi liên tục.
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +888】
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +8888】
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +18888】
【Độ thiện cảm của Ngọc Tiểu Cương -40, chúc mừng ký chủ nhận được 4 cơ hội rút thưởng.】
Cảm ơn đại thiện nhân Cương Tử đã tặng hỏa tiễn... Diệp Thanh Hà nhìn gương mặt già nua vàng vọt đang tức đến hổn hển của Ngọc Tiểu Cương, trong lòng mừng như điên, ngoài miệng vẫn không quên bồi thêm một đao:
“Điểm cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất. Vừa rồi ngươi nói mình chỉ là một vị khách ăn nhờ ở đậu tại đây, điều đó chứng minh ngươi chưa từng dạy bất kỳ học sinh nào. Tại sao ngươi không dạy nhiều học viên trong học viện, trái lại lại muốn dạy Đường Tam? Bởi vì hắn có tiên thiên mãn hồn lực, còn thiên phú của những người khác kém xa hắn. Đại sư chân chính phải biến người tầm thường thành thiên tài, chứ không phải chuyên tìm thiên tài để dạy. Bởi vậy, trình độ giáo dục của ngươi không hề cao, thậm chí có thể nói là cực kỳ tồi tệ.”
Nói đến đây, Diệp Thanh Hà quay đầu nhìn Đường Tam, bày ra dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt: “Đường Tam, ngươi tuyệt đối đừng làm chuột bạch cho hắn. Một kẻ không có bất kỳ kinh nghiệm hay trình độ giảng dạy nào mà lại đòi dạy ngươi, chẳng khác gì lấy tính mạng của ngươi ra làm trò đùa, chỉ để thỏa mãn lòng tự trọng đáng thương, vừa ích kỷ vừa tự ti của hắn.”
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +28888】
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +48888】
【Độ thiện cảm của Ngọc Tiểu Cương -50, chúc mừng ký chủ nhận được 5 cơ hội rút thưởng.】
【Đinh! Độ thiện cảm của Ngọc Tiểu Cương đã chạm mức giới hạn -100, xin ký chủ chú ý an toàn tính mạng.】
“Nếu là Đại Hồn Sư khác có độ thiện cảm đạt -100, đương nhiên ta sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng tên phế vật chỉ biết mạnh tay với người nhà, ra ngoài lại mềm yếu bất lực này... Dám ra tay với học viên trong Nặc Đinh Học Viện, cho hắn thêm 10 lá gan hắn cũng không dám. Huống chi còn ngay trước mặt Đường Tam, trừ khi hắn không muốn thu Đường Tam làm đồ đệ nữa.”
Diệp Thanh Hà cười lạnh trong lòng, không quay đầu lại mà rời đi. Còn Đường Tam có bằng lòng bái sư hay không, vốn chẳng liên quan gì đến hắn.
Hắn chỉ cần lo tốt cho bản thân là được.
Đương nhiên, xét trên một phương diện nào đó, hắn vẫn hy vọng Đường Tam bái Ngọc Tiểu Cương làm sư.
Không vì điều gì khác, chỉ vì những lý luận sai lầm đầy rẫy sơ hở của Ngọc Tiểu Cương có thể kéo chậm tốc độ tu luyện của Đường Tam.
Nhưng sau khi nghe những lời vừa rồi, chỉ cần Đường Tam không phải kẻ ngốc, hắn sẽ không dễ dàng bái sư như vậy.
Sự thật cũng đúng như Diệp Thanh Hà dự đoán.
Sau khi nghe xong lời của Diệp Thanh Hà, độ thiện cảm của Đường Tam đối với Ngọc Tiểu Cương đã hoàn toàn về 0. Khi nhìn lại hắn, ánh mắt Đường Tam trở nên cảnh giác.
Thậm chí giờ phút này, nếu giấy chứng nhận Võ Hồn không nằm trong tay đối phương, Đường Tam đã sớm chạy đi giống Diệp Thanh Hà.
【Oán niệm của Ngọc Tiểu Cương +88888】
Ngọc Tiểu Cương thấy vậy, trong lòng vừa tức vừa sốt ruột.
Nhưng dù sao hắn cũng đã nghe người khác châm chọc và chế giễu suốt nhiều năm, nên không biểu hiện ra ngoài. Hắn quay sang nhìn Đường Tam, làm ra vẻ chỉ coi Diệp Thanh Hà đang giở tính trẻ con, không thèm chấp nhặt, nói:
“Trí tưởng tượng của đứa trẻ này đúng là quá mức phong phú... Vậy còn ngươi? Ngươi cũng cho rằng không nên bái ta làm sư sao?”
Có thể nói Đường Tam xấu xa, nhưng tuyệt đối không thể nói hắn ngu ngốc. Nghe vậy, hắn lập tức muốn lấy lại giấy chứng nhận Võ Hồn trước, sau đó tìm một lý do để qua loa cho xong chuyện.
Nhưng câu nói mèo mù vớ cá rán tiếp theo của Ngọc Tiểu Cương lại khiến hắn giật mình kinh hãi: “Tốt lắm, quả nhiên ngươi là một đứa trẻ thông minh, thiên phú dị bẩm lại ưu tú đến vậy. Xem ra ta cũng phải cố chấp thêm một lần. Dù sao ngươi cũng là người thứ 3 sở hữu song sinh Võ Hồn trong vòng 100 năm qua.”
Nghe lời Ngọc Tiểu Cương, Đường Tam giật mình kinh hãi, ánh mắt nhìn hắn liên tục thay đổi. Tụ Tiễn bên trong ống tay áo trái âm thầm lên dây, sẵn sàng xuất kích.
Ngọc Tiểu Cương không hề biết lúc này tính mạng của mình chỉ nằm trong một ý niệm của Đường Tam. Hắn tự tin mỉm cười, trong mắt lóe lên ánh sáng cơ trí: “Có phải ngươi rất thắc mắc vì sao ta biết không? Rất đơn giản, bởi vì giấy chứng nhận Võ Hồn của ngươi.”
Nói đến đây, hắn chỉ vào giấy chứng nhận Võ Hồn của Đường Tam: “Ta từng điều tra 647 người có Võ Hồn là Lam Ngân Thảo, trong đó chỉ có 16 người sở hữu hồn lực. Trong 16 người này, không một ai có hồn lực tiên thiên vượt quá cấp 1, nhưng ngươi lại có tiên thiên mãn hồn lực. Theo Mười Đại Năng Lực Cạnh Tranh Cốt Lõi Võ Hồn của ta, hồn lực tiên thiên càng mạnh thì Võ Hồn càng mạnh. Nếu giữa 2 thứ xuất hiện quan hệ trái ngược, vậy chứng minh ngươi còn sở hữu một Võ Hồn mạnh mẽ hơn. Đây chính là song sinh...”
Đường Tam vừa mới bước vào giới Hồn Sư, ngay cả Võ Hồn là gì còn chưa hoàn toàn hiểu rõ, càng không thể biết tiên thiên mãn hồn lực của mình là nhờ tu luyện Huyền Thiên Công mà có.
Hắn lập tức bị lừa đến ngây người.
Kết quả vẫn giống hệt nguyên tác.
Hắn “bịch” một tiếng quỳ xuống, luôn miệng nói “một ngày làm thầy, cả đời làm cha”.
Khiến Ngọc Tiểu Cương vui đến mức không khép miệng lại được, sự uất ức trước đó cũng lập tức tan thành mây khói.
Sau khi bái sư, Đường Tam nhớ tới việc vừa rồi mình lại nghe theo lời phản bác của Diệp Thanh Hà, trong lòng lập tức cảm thấy áy náy, nói với Ngọc Tiểu Cương: “Lão sư, xin lỗi ngài, vừa rồi là ta hiểu lầm ngài. Còn Diệp Thanh Hà nữa, ta sẽ đi giải thích rõ ràng với hắn thay ngài.”
Vừa nhắc tới Diệp Thanh Hà, sắc mặt Ngọc Tiểu Cương lập tức đen lại.
Đứa trẻ này thật sự quá thông minh, vậy mà có thể nhìn thấu toàn bộ ý đồ của hắn.
Hắn hoàn toàn không thể lừa gạt được đối phương.
Huống chi Diệp Thanh Hà chẳng qua chỉ là một tên phế vật có hồn lực tiên thiên cấp 3 mà thôi.
Đợi sau này Đường Tam trưởng thành, giúp hắn danh chấn thiên hạ, nhất định có thể hung hăng vả mặt Diệp Thanh Hà, khiến tên nhóc đó hối hận vì những việc đã làm hôm nay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngọc Tiểu Cương lập tức dễ chịu hơn rất nhiều. Hắn phất tay, bày ra vẻ không hề để tâm: “Không cần, chỉ là một đứa trẻ mà thôi, không cần phải chấp nhặt với nó.”
Đường Tam nghe vậy, chỉ cảm thấy Ngọc Tiểu Cương có lòng dạ rộng rãi, không hổ là một vị đại sư chân chính, bụng tể tướng có thể chèo thuyền.
.............