Chương 2
Hắn không cưới, vừa hay hợp ý ta.
Ta cũng chẳng muốn gả cho ai.
Vô Thượng Tông giàu có, thiên tài địa bảo vô số. Nhân cơ hội này, vừa hay có thể đòi Vô Thượng Tông một khoản bồi thường.
Khổ nhục kế còn chưa kịp diễn.
Trương Vân Lan đã nhìn ta như thể chỉ một ánh mắt đã là vạn năm, cả người ngây dại.
Thấy ta xuất hiện, trên mặt Thương Minh Tôn Thượng thoáng hiện vẻ ngượng ngùng:
“A Tang à, Vân Lan nó còn nhỏ, tạm thời...”
Ông còn chưa kịp nói hết câu “chưa có ý định thành gia”.
Trương Vân Lan đã đột nhiên hoàn hồn.
Hắn lao tới như tên bắn, tung một cước đá bay sư tôn mình.
Nhanh đến mức mang theo tiếng gió rít.
Thương Minh Tôn Thượng bị đá ngã nhào xuống đất.
Gương mặt đầy vẻ hoang mang và kinh ngạc.
Trương Vân Lan vội vàng chỉnh lại vạt áo, đưa tay về phía ta.
Ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mại khác thường:
“Xin chào, tại hạ Trương Vân Lan.”
“Nàng có thể gọi ta là... Lan Lan~”
Ta khẽ nhíu mày.
Vừa rồi hắn còn la hét sống chết không cưới.
Vậy mà bây giờ lại như biến thành một người khác.
Chóp tai còn đỏ bừng khó hiểu.
Ánh mắt nhìn ta vừa bối rối lại vừa mong chờ.
Ngay cả bàn tay đưa ra cũng hơi run rẩy.
Rốt cuộc hắn đang giở trò gì?
Chẳng lẽ...
Hắn đã nhìn thấu ý định của ta, muốn lấy chuyện từ hôn làm cớ để đòi bồi thường từ Vô Thượng Tông, nên định tương kế tựu kế?
Thấy ta không nói gì, cũng không bắt tay hắn.
Trương Vân Lan có chút lúng túng, đành rụt tay về gãi đầu.
Sau đó bỗng buột miệng một câu chẳng đầu chẳng cuối:
“Ta cực kỳ thích liên hôn, còn nàng thì sao?”
Thương Minh Tôn Thượng bò dậy từ dưới đất, chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng:
“Tên nghịch đồ khi sư diệt tổ này! Vừa rồi ngươi chẳng phải còn sống chết không chịu cưới sao?”
Trương Vân Lan nhìn cũng chẳng thèm nhìn sư tôn.
Đôi mắt sáng lấp lánh mang theo ý cười, chăm chú nhìn ta rồi giải thích:
“Lão đầu này... à không, sư phụ ta tuổi tác lớn rồi, thường xuyên nói năng hồ đồ.”
“Ta cũng chẳng hiểu người đang nói gì.”
“A Tang cô nương đừng để bụng.”
Ta lặng lẽ quan sát hàng loạt hành động bất thường của hắn.
Tốc độ đổi sắc mặt của người này còn nhanh hơn lật sách.
Trong lòng tuy đầy nghi hoặc, nhưng trên mặt vẫn không lộ cảm xúc gì, chỉ lãnh đạm đáp:
“Ừm.”
Nhận được phản hồi của ta.
Đôi mắt Trương Vân Lan càng sáng hơn.
Hàng mày cong lên, hắn cười vui vẻ:
“Không để bụng là tốt rồi.”
Nói xong, hắn luống cuống lục lọi nhẫn trữ vật.
Đầu tiên lấy ra một gốc tiên thảo đỏ rực như lửa đưa cho ta.
“Lần đầu gặp mặt, chưa kịp chuẩn bị lễ vật.”
“Gốc tiên thảo này có thể giúp tăng tiến tu vi.”
“Hỏa Phách Tiên Thảo?”
Thương Minh Tôn Thượng kinh hô:
“Đây chẳng phải là bảo vật mà lần trước ngươi cửu tử nhất sinh đoạt được trong bí cảnh sao?”
“Ngươi còn nói sẽ giữ lại để tôi luyện bản mệnh linh kiếm.”
“Vi sư xin ngươi suốt mấy tháng ngươi cũng không cho, vậy mà giờ lại đưa cho nàng ấy?”
Trương Vân Lan chẳng thèm để ý tới sư tôn.
Lại lấy ra một khối noãn ngọc ngàn năm đưa cho ta.
“Nữ tử các nàng thường thể hàn. Đeo khối ngọc này bên người có thể ôn dưỡng thân thể.”
Hắn tiếp tục cúi đầu tìm đồ trong nhẫn trữ vật, miệng lẩm bẩm:
“Lệ châu của giao nhân nàng có thích không? Hình như nữ tử đều thích những thứ lấp lánh.”
“Nàng thích gì?”
“Thôi bỏ đi, tất cả đều cho nàng.”
Hai tay ta đã chất đầy lễ vật.
Thế nhưng Trương Vân Lan vẫn trực tiếp tháo luôn nhẫn trữ vật đưa cho ta.
“Chỉ là chút quà gặp mặt.”
Hắn nói.
Nhìn những bảo vật trong tay.
Mỗi món tùy tiện lấy ra đều đủ khiến các đại tông môn tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy.
Ta kinh ngạc đến mức nhất thời không nói nên lời.
Đây gọi là... “chút quà gặp mặt” sao?