Chương 4
Ta đầy hứng thú nhìn về phía hắn.
Muốn xem thử.
Sau khi nhìn thấy dung nhan thật của Thẩm Chỉ Vi.
Liệu thái độ của hắn có thay đổi giống như khi nhìn thấy ta hay không.
Cầm thiếp mời trong tay.
Thẩm Chỉ Vi chậm rãi bước đến trước mặt Trương Vân Lan.
Rồi từ từ vén tấm khăn che mặt xuống.
...
Màn sa khẽ buông xuống, để lộ một dung nhan mỹ lệ tuyệt luân.
Không hổ là đệ nhất mỹ nhân của Tu Chân giới, băng cơ ngọc cốt, minh mâu hạo xỉ, ngay cả ta cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Nội tình của Lưu Ly Cung thâm hậu, thiên kiêu tuyệt diễm nhiều như cá vượt sông.
Mà Thẩm Chỉ Vi lại là Thánh Nữ của Lưu Ly Cung. Bất luận là thân phận, thực lực hay bối cảnh, đều vượt xa Thiên Huyền Tông đang trên đà suy tàn như chúng ta.
Kết thông gia với Lưu Ly Cung, đối với Vô Thượng Tông hay Trương Vân Lan mà nói, đều là lựa chọn tốt nhất.
Thẩm Chỉ Vi nhìn về phía Trương Vân Lan, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ e thẹn.
Thương Minh Tôn Thượng cũng nhận ra Thẩm Chỉ Vi có ý với Trương Vân Lan.
Ông lão lấy ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa quan sát biểu cảm của ta, lại vừa nhìn sang Trương Vân Lan.
Trên mặt tràn ngập vẻ hóng chuyện, vừa tò mò vừa mong đợi xem hắn sẽ phản ứng thế nào.
Thương Minh Tôn Thượng trực tiếp ghé sát lại bên cạnh ta, thuận miệng phun ra một vỏ hạt dưa:
“Lâm tiểu nha đầu, lúc nãy lão phu biết ngươi đứng ngoài cửa rồi. Chắc hẳn ngươi cũng hiểu tên hỗn tiểu tử này có tính cách thế nào.”
“Đừng nhìn hắn dung mạo tuấn mỹ, phong thần như ngọc, lúc nào cũng bày ra bộ dạng quân tử khiêm khiêm. Tất cả chỉ là bề ngoài thôi. Sau lưng người khác, hắn mở miệng là chửi thề.”
“Đối với sư phụ như ta đây cũng là vừa đánh vừa mắng. Bộ râu này của lão phu sắp bị hắn nhổ trụi rồi, ta thật sự chẳng quản nổi hắn.”
“Ngươi hiểu ý lão phu chứ?”
Ta khẽ gật đầu:
“A Tang hiểu.”
“Đúng rồi, lão phu nhìn là biết ngươi là một nha đầu thông minh lanh lợi. Lát nữa nếu nghịch đồ này đột nhiên đổi ý, lại thích vị Thánh Nữ Lưu Ly Cung kia, ngươi cũng đừng trách lão phu.”
“Ta với phụ thân ngươi là huynh đệ tốt. Đừng vì tên hỗn tiểu tử này mà ảnh hưởng quan hệ giữa hai tông.”
“Cho dù không thể kết thân, sau này Thiên Huyền Tông có chỗ nào cần giúp đỡ, lão phu cũng sẽ không từ chối.”
Thương Minh Tôn Thượng đã sớm thay ái đồ của mình nói rõ mọi chuyện.
Thế nhưng Trương Vân Lan lại từ chối thiếp mời của Thẩm Chỉ Vi.
“Không rảnh, còn bận.”
Gương mặt hắn không có quá nhiều biểu cảm, giọng nói lạnh lẽo như băng.
Lúc này, hắn quả thật có vài phần giống với lời đồn bên ngoài—cao ngạo lạnh lùng, người sống chớ gần.
Nhưng ngay giây tiếp theo, trong lòng hắn lại điên cuồng gào thét:
[Hệ thống! Mau lên! Nhanh chóng chặt đứt nhân quả giữa ta và Thiên Mệnh Chi Nữ này đi! Ánh mắt nàng ta nhìn ta không trong sạch. Ta không muốn Lâm Tang hiểu lầm!]
[Không chặt được.] Hệ thống đáp. [Kể từ lúc nàng ấy gặp ngươi, nhân quả giữa hai người đã bắt đầu rồi.]
[Đồ hệ thống vô dụng! Ta xuyên đến Tu Chân giới, có được thành tựu hôm nay hoàn toàn nhờ bản thân ta. Ngươi ngoại trừ ngủ thì vẫn là ngủ. Bây giờ bảo ngươi cắt một đoạn nhân quả cũng làm không xong.]
[Rốt cuộc ngươi trói định ta để làm gì hả?]
[Có cắt hay không?] Trương Vân Lan mất kiên nhẫn, giọng lòng đầy uy hiếp. [Không cắt, ta tự bạo.]
Hệ thống vừa nghe đến hai chữ “tự bạo” liền run giọng.
[Ngươi... ngươi lại dám uy hiếp ta? Ngươi biết rõ ngươi tự bạo thì ta cũng sẽ bị xóa sổ mà!]
[Có bộ tiểu thuyết nam tần nào không có nữ chính sao?] Giọng hệ thống nghẹn ngào đầy ủy khuất. [Lại còn chẳng có hậu cung, chỉ có một nữ chính thôi. Vậy mà ngươi còn uy hiếp ta?]
[Huống hồ, sở dĩ ta ngày nào cũng ngủ chẳng phải vì thiên phú của ngươi quá yêu nghiệt sao?]
[Ta chỉ cho ngươi một Vô Địch Hỗn Độn Linh Căn lúc mới bắt đầu. Ta nghĩ ít nhất ngươi cũng phải hơn hai mươi tuổi mới đạt tới cảnh giới Vân Anh. Ai ngờ ngươi liều mạng như vậy, ngày nào cũng xông bí cảnh đoạt bảo. Không bế quan tu luyện thì cũng là tu luyện.]
[Bây giờ mới mười tám tuổi, vậy mà đã là Đại Thừa đỉnh phong rồi!]
[May mà ngươi cố tình áp chế thực lực. Nếu để người ngoài biết tu vi chân chính của ngươi, còn không dọa chết thiên hạ sao? Ngay cả sư tôn ngươi cũng bị ngươi hù chết!]
[Nếu ta lại cho ngươi thêm một cái ngoại quải, làm cái hệ thống quay thưởng gì đó...]
[Lỡ ngươi quay trúng tăng tu vi, trực tiếp phi thăng thượng giới, vậy cốt truyện của phó bản hạ giới này còn diễn thế nào nữa?]
[Hơn nữa vì ngươi quá mạnh, dẫn đến mấy màn Long Ngạo Thiên giả ngầu vả mặt kinh điển hoàn toàn không thể diễn ra. Đi đến đâu cũng một chiêu miểu sát, chẳng có chút cảm giác sảng khoái nào.]
[Ta còn chưa trách ngươi đây. Bây giờ muốn nhận một Thiên Mệnh nữ chính, ngươi lại uy hiếp ta tự bạo. Ta không sống nổi nữa rồi!]
[Vậy ngươi đi chết đi.] Trương Vân Lan lạnh nhạt đáp. [Dù sao có ngươi hay không cũng chẳng khác gì nhau.]