Đế Nữ Sách Lục

Chương 6

Chương 6
Giải quyết xong Thẩm phu nhân, lúc này ta mới nghiêm túc đánh giá Thẩm Hoài Minh.
Dáng vẻ hiện tại của hắn chật vật khốn đốn vô cùng, chẳng còn chút phong thái của bậc quý công tử năm nào, ánh mắt nhìn ta cũng đầy vẻ né tránh. Nhất thời ta lại thấy nực cười, tự hỏi năm xưa vì cớ gì mình lại một mực đòi gả cho hắn.
Nhan sắc? Giờ nhìn kỹ thì cũng chẳng gọi là quá xuất chúng. Lao tâm khổ tứ chốn quan trường hai năm, sống lưng cũng có chút còng xuống. Có lẽ dạo gần đây phóng túng quá độ với Triệu Tĩnh Nhi, đôi môi trắng bệch, quầng mắt thâm quầng...
Ta nghĩ, quả nhiên năm xưa đầu óc mình có vấn đề thật rồi.
Ta gạt gạt lớp bọt trà nổi trên mặt nước, lười nhác lên tiếng: "Phò mã vừa rồi nói những lời điên cuồng gì mà bắt bản cung phải chấp nhận Nhị hoàng muội. Phò mã à, ngươi có biết nếu ngươi không muốn tiếp tục làm phò mã của ta, ngươi sẽ phải gánh chịu hậu quả gì không?"
Ta lại quay sang hỏi Triệu Tĩnh Nhi: "Tỷ phu của muội vừa nói, bản cung cướp của muội không ít thứ... Hắn là người ngoài, không rõ nội tình, lẽ nào muội cũng nghĩ như vậy? Hay là nói ra xem nào, bản cung đã làm những gì, cướp của muội những thứ gì?"
Triệu Tĩnh Nhi mắt thấy hai chỗ dựa lớn của mình đều ốc không mang nổi mình ốc, làm sao còn dám mở miệng?
Thẩm Hoài Minh xót xa khôn xiết, nhích người che chắn trước mặt ả, vặn hỏi ngược lại: "Lẽ nào Công chúa không mạo danh thay thế, muốn thay Tĩnh Nhi có được tình yêu của ta? Lại cố tình hại Tĩnh Nhi gả cho người nàng không yêu, để rồi giờ đây góa bụa chịu người đời đàm tiếu, lại chỉ có thể làm thiếp cho ta? Gia Dương, nàng dám bảo đối với Tĩnh Nhi nàng không thẹn với lòng sao?"
Ta nhìn hắn như nhìn một tên ngốc: "Bản cung muốn có được tình yêu của ngươi? Tình yêu của ngươi đáng giá mấy đồng?"
Hắn ngớ người nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc.
Đột nhiên hắn tức giận chửi bới, không biết có phải là ảo giác của ta hay không, giọng điệu Thẩm Hoài Minh lúc này nghe có chút the thé, eo éo: "Công chúa điện hạ, người đang làm thì trời đang nhìn, nàng độc ác như vậy, không sợ ngày sau bị thiên lôi đánh chết sao?!"
Hắn quả là giỏi cái trò vừa ăn cắp vừa la làng, trực tiếp làm ta tức tới mức bật cười: "Ta độc ác?"
Thẩm Hoài Minh dường như đã tự bạo tự bỏ, triệt để làm liều: "Ngươi ở trong cung nơi nơi ức hiếp Tĩnh Nhi, thiết kế hãm hại Tiên Vân phi nương nương, đánh bà vào lãnh cung sỉ nhục đến chết, lại đem kẻ phong lưu trác táng mà ngươi không thèm gả cho Tĩnh Nhi, đẩy Tĩnh Nhi vào hố lửa, khiến nàng chịu hết mọi khổ sở, thậm chí ngay trong đêm động phòng hoa chúc cũng lừa dối ta!"
Triệu Tĩnh Nhi khóc lóc thảm thiết, nước mắt giàn giụa: "Hoài Minh ca ca... Không, không phải, tỷ phu, huynh đừng nói nữa..."
Thẩm Hoài Minh nhẹ nhàng an ủi ả: "Tĩnh Nhi, nàng chớ sợ." Rồi hắn lại đầy phẫn uất nói: "Nếu năm xưa Tĩnh Nhi không nói cho ta biết tên thật của nàng ấy, ta đã thực sự bị ngươi mông muội qua mắt! Thứ độc phụ như Đại công chúa ngươi có chết cũng không tiếc, sao còn mặt mũi nào mà cẩu thả sống trên đời?!"
Ta tỏ vẻ khinh khỉnh, thản nhiên đáp: "Thẩm Hoài Minh, ngươi cũng nên động não một chút đi. Khi mẫu thân ả bị đày vào lãnh cung, ta mới lên hai tuổi, ta thì có bản lĩnh gì cơ chứ? Hơn nữa," ta thong dong đùa nghịch ngón tay, "ngươi hẳn là vẫn chưa biết lý do vì sao mẫu thân ả lại bị đày vào lãnh cung đâu nhỉ?"
Triệu Tĩnh Nhi bất lực lắc đầu, khóc đến mức vành mắt đỏ hoe.
Ta hoàn toàn ngó lơ, cười lạnh nói: "Năm đó mẫu hậu ta vừa mới băng thệ, mẫu thân ả đã thừa cơ dùng thủ đoạn hạ lưu với phụ hoàng để mưu cầu một đêm lâm hạnh. Sau khi phụ hoàng biết ả mang thai thì long nhan lôi đình đại nộ, lúc ấy có đến hàng chục cung nhân bị vạ lây. Phụ hoàng giữ lại cái mạng này cho Triệu Tĩnh Nhi đã là ân tứ tột cùng rồi, ngươi còn mặt mũi nào mà khóc lóc trước mặt ta!"
Thẩm Hoài Minh không dám tin vào tai mình, sững sờ hồi lâu mới lý nhí: "Nhưng... nhưng nàng ấy vô tội mà..."
Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn: "Ả vô tội? Lời này ngươi đi mà nói với mẫu thân ả ấy! Thử đổi lại là ngươi xem, mẫu thân ngươi cốt nhục chưa nguội, phụ thân ngươi đã bị nữ nhân khác quyến rũ lên giường rồi sinh ra một đứa tạp chủng, ngươi có thể đối diện với đứa em cùng cha khác mẹ đó mà thốt lên hai chữ 'vô tội' được không? Thẩm Hoài Minh, ngươi thật đúng là kẻ thích lấy cái rộng lượng của người khác để làm cái phóng khoáng cho mình. Người bị ghê tởm là phụ hoàng, người bị trung thương là ta, còn Triệu Tĩnh Nhi chỉ cần đứng đó khóc lóc tỉ tê là ngươi có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm của ả? Ngươi cũng khá khen cho ngươi đấy!"
"Hơn nữa, bổn cung tự thấy bản thân chưa từng làm điều gì có lỗi với ả. Biết tin Nội Vụ phủ cắt xén phần lệ của ả, ta đích thân đến trách phạt chưởng sự cung nhân; ả vì nghi lễ cung đình kém cỏi mà bị người ta khinh miệt, ta ra mặt trút giận thay ả, tìm giáo dưỡng ma ma cho ả; phụ hoàng chỉ hôn ả cho Nhị phò mã, ta biết ả đã gánh thay hôn sự của ta, nên tốt bụng phái người tới gõ cửa cảnh cáo tên công tử rách nát kia. Bản thân ả không quản được nam nhân của mình, chẳng lẽ cũng tính lên đầu ta? Từng việc từng việc một, bổn cung hoàn toàn xứng đáng với ả, từ đầu chí cuối bổn cung không thẹn với lòng! Triệu Tĩnh Nhi, còn ngươi thì báo đáp ta thế nào đây? Lén lút tư thông với tỷ phu không người mai mối, từ một năm trước các ngươi đã quấn lấy nhau rồi đúng không?"
Thẩm Hoài Minh mấp máy môi, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Ta khẽ mỉm cười, chợt thong thả nói: "Nhắc mới nhớ, một năm trước phía đông thành xảy ra hỏa hoạn, thiêu rụi phủ đệ của không ít người. Phò mã gia đây, một không phải người của Đại Lý Tự, hai chẳng thuộc cấm quân, cớ sao cả đêm lại không thấy tăm hơi đâu nhỉ?"
Thẩm Hoài Minh đã á khẩu không trả lời được.
Ta tiếp lời: "Vậy để bổn cung nghĩ kế giúp ngươi nhé. Lúc ấy ngươi đang ở trong phủ Nhị công chúa, ôm ấp Tĩnh Nhi của ngươi mà thề non hẹn biển, còn nói mấy câu đại loại như 'Giá mà Gia Dương công chúa chết quách trong trận hỏa hoạn này thì tốt biết mấy', có đúng không?"
Thẩm Hoài Minh đại kinh thất sắc: "Gia Dương, ngươi giám sát ta!"
Ta thổi nhẹ móng tay, nhàn nhạt bảo: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, không phải bổn cung giám sát ngươi, mà là Tần Xung vô tình phát hiện ra chuyện này rồi bẩm báo lại với ta. Ta nhất thời tức giận nên đã vào cung tìm phụ hoàng tâm sự. Phụ hoàng giáo huấn ta một trận, mắng mắt nhìn người của ta quá kém, sau đó liền ban cho ta năm mật thám của Khiên Cơ Doanh. Cho nên, có lẽ từ một năm trước, nhất cử nhất động của ngươi, bao gồm cả việc ngươi âm thầm nguyền rủa ta, nói phụ hoàng không xứng ngồi trên ngai vàng, mỗi ngày đều được tấu lên ngự thư phòng."
Khiên Cơ Doanh là một doanh tình báo nằm trong tay phụ hoàng, chuyên làm những việc loại này. Thuở ấy, thú vui của hai cha con ta là lật xem những mật báo từ tay họ gửi tới, kiểu như: “Mùng chín, Phò mã vào khoảng giờ ngọ sỉ nhục Gia Dương công chúa cùng Bệ hạ rằng: 'Lũ thô dân bùn đất mà cũng đòi đăng cơ đại vị, sai khiến gia tộc thanh quý ta, thật là thiên lý bất dung!'”
Ban đầu phụ hoàng xem đến mức mặt đỏ tía tai, hận không thể vác đao đi lấy mạng người, nhưng sau này nhìn thoáng ra, hai cha con ta còn ngồi lại với nhau để xem Thẩm Hoài Minh mắng người có bị trùng từ hay không.
Tuy nhiên, nhắc về trận đại hỏa hoạn năm đó đúng là có nhiều điểm kỳ quái. Lửa bắt nguồn từ ngõ Thanh Thủy, cách phủ công chúa nửa con phố, nhưng ngặt nỗi phủ công chúa lại là nơi bị thiêu rụi nghiêm trọng nhất, hại ta phải dọn vào cung ở suốt nửa năm trời.
Dĩ nhiên, chuyện này ta cũng đã giao cho Khiên Cơ Doanh điều tra. Ngươi nói xem lòng người mới thú vị làm sao, trong đám nha hoàn thô sử mới mua về có cài cắm vài tai mắt của Triệu Tĩnh Nhi, đêm đó chính chúng đã thừa lúc ta ngủ say, đổ dầu trẩu phía sau tẩm phòng rồi phóng hỏa.
Có điều người của Khiên Cơ Doanh không tra ra việc này có liên quan đến Phò mã. Xem ra đôi cẩu nam nữ các ngươi đến được với nhau đúng là có chút "tâm linh tương thông", kẻ làm nam nhân thì mở miệng muốn ta chết, kẻ làm nữ nhân thì phụ trách ra tay thực tế để lấy mạng ta.
Thấy chưa, thế nào gọi là chuyên nghiệp! Đây mới chính là cặp phu thê ăn ý đích thực.
Ánh mắt Thẩm Hoài Minh lộ vẻ đau đớn tột cùng, thở dốc một hồi lâu mới thốt lên được một câu nghẹn ngào: "Gia Dương, nàng chỉ biết chỉ trích ta và nàng ấy, lẽ nào nàng không có điểm nào có lỗi với ta sao? Chẳng lẽ nàng và Tần Xung không hề có một chút tư tình nào?!"
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, trong lòng chẳng gợn lấy một chút sóng gợn.
Tần Xung là ám vệ của ta.
Nói chính xác hơn: Thống lĩnh ám vệ.
Những kẻ làm ám vệ thường có thân thế vô cùng bi thảm, nhưng đổi lại là lá gan liều mạng cùng võ nghệ xuất chúng. Tần Xung cũng vậy, hắn là trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, được phụ hoàng bới ra từ đống xác chết, thế nên hắn tuyệt đối trung thành với phụ hoàng, và giờ là tuyệt đối trung thành với ta.
Hơn nữa võ công của hắn thâm hậu, giỏi nhất là việc thần không biết quỷ không hay đi nghe lén bát quái. Những chuyện thâm cung bí sử ta nghe được phần lớn đều do hắn truyền về.
Đêm xảy ra hỏa hoạn, người dẫn cấm quân đến dập lửa chính là Tần Xung. Không hổ danh là xuất thân ám vệ, thủ pháp vô cùng nhanh nhẹn, nghe nói trong phòng ngủ có hộp trang sức ta yêu thích, hắn liền liều mạng xông vào biển lửa để cứu cái hộp đó ra cho bằng được.
Đêm đó ta không bị dọa khóc, không bị tức khóc, mà lại bị cái tên ngốc mặt đen này làm cho cảm động đến phát khóc.
Ta thầm nghĩ, chợt nhận ra Phò mã vừa đưa ra một gợi ý không tồi, Tần Xung đúng là một ứng cử viên thích hợp để bồi dưỡng thành bến đỗ cho mùa xuân thứ hai của ta.
Tâm trí ta bay bổng phương nào, lười nhác buông một câu: "Thì đã sao nào? Bổn cung dù gì cũng là công chúa, có ba phu bốn thị, dăm ba nam sủng bên người chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?"
Sắc mặt Thẩm Hoài Minh tức khắc chuyển sang màu gan heo.
Ta lặng lẽ nhìn bọn họ, trên trán Triệu Tĩnh Nhi đã rịn đầy mồ hôi lạnh.
Thẩm Hoài Minh lo sốt vó nói: "Gia Dương, nàng hãy đỡ Tĩnh Nhi đứng dậy trước đã, nàng ấy đã động thai khí rồi, cứ tiếp tục thế này thì..."
Ta cắt ngang lời hắn: "Chẳng liên quan gì đến bổn cung, đó là nghiệt chủng của ngươi, không phải của bổn cung."
Thẩm Hoài Minh vội vã: "Đợi nàng ấy bước chân vào Thẩm phủ, đứa trẻ sinh ra tự nhiên sẽ tôn nàng làm đích mẫu..."
Ta cười lớn thành tiếng, rồi lập tức sầm mặt xuống, đập mạnh tay lên chiếc gối mềm: "Thẩm Hoài Minh! Bao nhiêu triều đại nay chưa từng có tiền lệ phủ thượng công chúa mà được phép nạp thiếp, Thẩm gia các ngươi là vương tôn quý tộc phương nào sao?! Lại còn dám bắt công chúa làm đích mẫu cho đứa con hoang của thiếp thất, khinh miệt thiên uy, gan của ngươi cũng lớn thật đấy!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất