Thần Dạ cười lạnh, chợt đứng lên, nói:
- Long hoàng tiền bối, chúng ta nên đi long tộc thôi.
Chuyện đã xảy ra, hơn nữa đã ba năm qua đi, hiện tại sốt ruột cũng không làm được gì, may mà có Băng Viêm Hoàn Hồn Thảo, cộng thêm Phong Ma đạt
được toàn bộ truyền thừa của Thanh Đế, trong thời gian ngắn giúp Liễu
Nghiên không có việc gì.
Chỉ cần trong thời gian này tìm được phu thê của bọn họ, Thần Dạ tự tin, nương tựa vào đại địa bổn nguyên đại tinh chi tâm, đủ trợ giúp Liễu
Nghiên tu bỏ sinh cơ.
Nhìn thấy Thần Dạ kiên định, Bạch Vũ Trì dường như rất bối rối, vội hỏi:
- Công tử, thỉnh ngươi nghĩ lại làm sau, hiện tại phu thê Phong Ma gặp
chuyện không mai, Táng Thiên Cốc mặc dù có sai, cũng không thể có con
đường chết, thực tế đắc tội Liễu tộc, vậy thì không đáng, công tử, thỉnh ngươi cân nhắc kỹ hơn.
Nghe vậy Thần Dạ chỉ cười mà không nói nhìn qua Bạch Vũ Trì, một hồi lâu qua đi, mới lên tiếng:
- Bạch lâu chủ, dường như ngươi giấu diếm không ít a? Nói đi, nhìn xem có cái gì khiến ta nghĩ lại làm sau!
Thiên thánh thân thể mỗi lần bỏ niêm phong, đối với Liễu Nghiên mà nói