- Bàng Tông, ngươi là ngu
ngốc thật hay là cố ý a, Thái Hạo môn hôm nay còn đất đặt chân cho ngươi nữa sao, chỉ bằng những người này ở phía sau ngươi có thể định trụ thân phận Thiếu môn chủ của ngươi ư, không ngại mà đàng hoàng nói cho ngươi
biết, mặc dù hôm nay môn chủ Dương Tuất của Thái Hạo môn các ngươi ở chỗ này cũng không giữ được cái mạng của ngươi.
Nghe nói như thế, Bàng Tông ngược lại cười:
- Phương Diêm, ngươi dù gì cũng là cốc chủ của Đình Sơn cốc, ở Trung vực nam bộ này cũng là nhân vật cấp bậc bá chủ, nhưng ngươi thật là đáng
cười, thời điểm bằng hữu ta ở đây thì ngươi không dám đến, đợi đến thời
điểm bọn họ không ở đây ngươi liền xuất hiện, cái thời gian này chọn
thật đúng là tốt.
- Miệng lưỡi bén nhọn, yên tâm đi, đợi lát nữa bổn tọa sẽ để cho ngươi sống không bằng chết!
Lấy thân phận của Phương Diêm chưa từng bị vãn bối chế nhạo qua như thế, lập tức lửa giận kia cũng giống như là sát ý dữ dội tuôn ra ngập trời,