Trong hung mãnh như vậy, hai đạo thân ảnh giao thoa tựa như tia chớp bộc phát ra từng đạo kình phong rung động kinh người khiến vô số người trên quảng trường đều nhìn không chuyển mắt, bọn hắn đều nhìn ra được hai người lúc này đều đang sinh tử giao phong, chỉ cần hơi có chút sai lầm sẽ phải mất mạng ngay.
Trong tràng đại chiến kia, trường kiếm đột nhiên rung động lắc lư, tiếng kiếm ngân thanh thúy theo đó vang vọng, bên ngoài thân thể Chung Kỳ
xuất hiện một đạo thanh mang nhàn nhạt mặc dù không chói mắt lắm như lúc xuất hiện liền bức lui đối thủ của nàng
Như thế liền khiến mọi người hiểu rõ đạo thanh mang này cực kỳ không tầm thường, mà hiển nhiên Chung Kỳ cũng không muốn tiếp tục giằng co nữa.
Sau khi thanh sắc quang mang như khôi giáp bọc thân hình Chung Kỳ lại
thì thình lình vạn đạo kiếm khí liền từ trong trường kiếm trong tay nàng bắn ra ngoài.
Khí tức lăng lệ trong kiếm khí trực tiếp chấn khí lưu không gian chung
quanh thành hư vô, trùng kích khuếch tán ra càng thêm kịch liệt.
Bỗng nhiên Chung Kỳ quát lên:
- Huyễn Ảnh Diệt Tuyệt Kiếm!
Cùng là một thức nhưng hôm nay Chung Kỳ phóng xuất ra cảm giác hoàn toàn bất đồng.
Phía chân trời hơn vạn đạo kiếm khí như phô thiên cái địa hàng lâm xuống Tử Huyên, thình lình tất cả kiếm khí như đều tương dung lại thiểm
điện, lúc sắp sửa đến trước người Tử Huyên không ngờ lại hóa thành một
đạo kiếm thể khổng lồ tầm hơn mười trượng.
Kiếm khí khủng bố khiến dưới đài cao vỡ toang ra một đạo khe hở thật sâu.
Khi cự kiếm phá không đánh xuống, không gian lập tức vỡ vụn ra từng khúc.
Nhìn qua kiếm thể gần như bao phủ khắp phía chân trời kia, Lôi Kình Diệt Thế Thương trong tay Tử Huyên trong giây lát bộc phát ra hào quang màu