- Ngươi là ai, vì sao phải đến đây?
Đi tới trước mặt Thần Dạ, nữ tử nhìn hắn lãnh đạm hỏi.
Ngữ khí hơi có vẻ lạnh lùng, có lẽ có quan hệ đến tính cách của nàng, có thể không cần để ý, nhưng trong ánh mắt nàng lộ vẻ cao ngạo cùng địch ý khó hiểu đối với Thần Dạ làm người khác có chút khó chịu.
Nếu đã khó chịu, Thần Dạ cũng không muốn để ý nàng.
Nữ tử cau mày, còn chưa nói gì thì sau lưng nàng Âm Liên tông chủ lại nhảy đi ra, quát:
- Tiểu tử, lỗ tai ngươi điếc, không nghe thấy Tuyết Nhu nhà ta hỏi ngươi sao?
- Nghe thấy được, chỉ là không muốn cùng một người không quen biết nói chuyện, như thế nào, vậy cũng không được sao?
Thần Dạ không ngẩng đầu, thản nhiên hỏi lại.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết!
Âm Liên tông chủ giận dữ, vung tay, muốn xuất thủ.
- Âm Ngọc, ngươi dù gì cũng có thân phận Âm Liên tông chủ, sao không
biết nặng nhẹ như vậy, thật sự là mất mặt, nơi này cũng có nhiều vị tiền bối của mọi người chôn xương tại đây, ngươi không sợ làm các vị tổ tiên đỏ mặt?
Tuy rằng Âm Mỵ biết với tu vi của Thần Dạ không sợ Âm Liên tông chủ, nhưng thời điểm này còn chưa đến lúc giao thủ.
Âm Liên tông chủ ngẩn ra, rút tay về, chợt hung hăng nói:
- Tiểu tử, tha cho ngươi sống thêm vài ngày, đợi sau khi Âm Liên Tông
chỉnh hợp Âm Quý Tông, không còn chỗ dựa vững chắc, bổn tông nhìn ngươi
làm sao hung hăng càn quấy.
Nữ tử trung niên kia thật sự cảm giác mình rất lợi hại sao?
Thần Dạ lắc đầu cười nhẹ, không thèm để ý, người như thế hắn từng nhìn thấy quá nhiều.
Bộ dáng thản nhiên của hắn làm lửa giận trong lòng Âm Liên tông chủ càng tăng lên, lúc này quát:
- Tiểu tử, ngươi cứ hung hăng càn quấy đi, ba ngày sau chẳng những ngươi phải chết, những bằng hữu của ngươi cũng đừng mong sống sót rời đi.
- Âm Ngọc tông chủ, quá mức rồi đi?
Mạc Lăng Sơn đứng dậy lạnh lùng nói.
Nghe vậy Âm Ngọc lạnh lùng cười:
- Mạc gia chủ, Âm Quý Tông nhất định sẽ biến mất, sau này Hiên Quang
cùng Diêu Quang hai thành sẽ do Âm Liên Tông tiếp thu, mọi người đều trở thành đồng minh, ngươi cũng không cần vì những kẻ xa lạ này mà phá hủy
quan hệ giữa chúng ta.
Mạc Lăng Sơn cười lạnh, Âm Ngọc này ỷ vào tông môn có một đệ tử ưu tú