- Lần này trở về, có chuyện gì đều có thể giải quyết. Thần Dạ, có thể đáp ứng muội một chuyện hay không?
Thần Dạ ôm nàng cười nói:
- Chỉ cần muội nói, ta đều đáp ứng.
- Thật sự?
- Còn lừa muội hay sao!
Thần Dạ cười, véo nhẹ mũi nàng.
Tử Huyên rời khỏi vòng tay hắn, nhìn lên vầng trăng, ôn nhu nói:
- Sau khi giải quyết chuyện trong nhà, huynh muốn đi lên hành trình mới, càng nguy hiểm càng thêm khó khăn. Cho nên đáp ứng muội, sau này gặp
được người nào, hoặc chuyện gì, không cho huynh dùng mạng của mình ra
đùa giỡn, giống như hôm nay, biết không?
- Sau này nhất định sẽ gặp rất nhiều người rất nhiều sự tình, nhưng chỉ
có một mình muội, duy nhất một người. Không tính cha mẹ bằng hữu người
nhà, muội là toàn bộ của ta!
- Nguyên lai muội ở trong lòng huynh sắp xếp xa như vậy sao, hừ!
Thanh âm của nàng như giận dữ, nhưng không dám nhìn hắn, có vài lời nàng không thể giáp mặt nói thẳng. Nếu ngày sau hắn nhớ tới lời ám chỉ hôm
nay, cũng sẽ không nghĩ ngợi quá nhiều!
Tận sâu trong Vân Sơn, mây mù lượn lờ.
Lờ mờ, xuyên thấu qua mây mù, chứng kiến một dáng người uyển chuyển,