Thần Thuận vội nói.
- Đại bá, cháu không lo lắng, cháu chỉ hận chính mình. Hận mình nhiều
năm không hiểu được sự vô lực của cha, hận mình lúc cha thương tâm nhất
cháu không làm được gì, ngược lại còn oán trách cha…
Thần Dạ cười nói:
- Hiện tại tốt lắm, rốt cục cha có thể an tâm đi tìm mẹ, mặc kệ tìm được hay không, trong lòng cha không còn đau đớn, chỉ còn khát vọng!
- Thần Dạ, đừng nói như vậy!
Tử Huyên nắm chặt tay hắn, thương tiếc nói.
- Ta không sao, thật không sao, ta cao hứng, phụ thân làm như vậy thật
làm ta an tâm. Lại quên mất, đại bá nhị bá, cháu giới thiệu một chút.
Thần Dạ giới thiệu nhóm người Hổ Lực, cuối cùng nắm tay Tử Huyên, nói:
- Đại bá nhị bá, hai người đều gặp qua Tử Huyên cùng Linh nhi, lần này cháu vốn định đưa tới trước mặt cha…
Ánh mắt Thần Thuận cùng Thần Lệ đều sáng ngời, họ thông minh thế nào,
sao không hiểu được ý tứ trong lời nói của Thần Dạ, lập tức nhìn nhau
cười, Thần Thuận cúi người nói:
- Linh nhi, cho đại gia gia ôm một cái, được không?
- Đại gia gia!
Linh nhi cực kỳ nhu thuận, nhào vào trong lòng Thần Thuận.
- Linh nhi, cho nhị gia gia ôm một cái, ha ha…
Thần Lệ cũng không cam lòng rớt lại phía sau, tiếp nhận Linh nhi.
Cử động của họ làm Tử Huyên cảm giác chua xót, Thần gia đã tiếp nhận nàng!
- Thần Dạ, có thể giới thiệu cho chúng ta một chút không?
Nhìn Diệp Thước cùng Thiết Dịch Thiên, Thần Dạ cười nói:
- Đây là Tử Huyên, hai người gọi đại tẩu đi, nếu hai người cảm thấy ta