Mắt thấy thanh sắc quang mang liền muốn bắn trúng Vân Đông Lưu, thân ảnh của Từ Lăng lão quái kịp thời xuất hiện.
Mà nhìn thấy Từ Lăng lão quái, bên khóe miệng của Thần Dạ không khỏi
hiện lên độ cong tàn nhẫn, Thiên đao trong tay của hắn lướt đi, tản ra
lăng lệ nhàn nhạt...
Từ Lăng lão quái vừa mới xuất hiện, đạo thanh sắc quang mang kia lập tức bị giam cầm mà đứng yên, vô luận quang mang lóe lên như thế nào, trùng
kích như thế nào, thủy chung là không cách nào đột phá ra.
Bất quá Từ Lăng lão quái tuy tu vi cao thâm, có thể dễ dàng trói buộc
đạo thanh sắc quang mang này, nhưng nếu muốn đem quang mang này hủy diệt vẫn còn cần một chút thời gian.
Chút thời gian này tuy vô cùng ngắn, có lẽ là trong nháy mắt nhưng mà đã đầy đủ để Thần Dạ âm thầm tránh né, tiến ahnfh kế hoạch của hắn rồi.
Hai tay của Từ Lăng lão quái nắm chặt, bên ngoài thanh sắc quang mang
đột nhiên kịch liệt nổ tung, mắt thấy thanh mang tất muốn tiêu tán.
- Ông!
Liền ở lúc này không gian đột nhiên khẽ run lên.
Nếu như thường ngày, rung động như vậy cho dù rất nhẹ cũng không thể