Thời gian trôi qua từng
chút, người ở trên lôi đài càng ngày càng ít, vẻ mặt của Liễu Hàn Nguyệt cùng Phương Uyên Thước lộ ra vẻ có chút khẩn trương, bất quá khi bọn
hắn nhìn đến nữ tử áo đen che mặt kia cũng là đang không ngừng nhìn
quanh, trong lòng nhất thời chắn chắn lại, xem ra ngay cả chính nàng
cũng không thể xác định đồng bạn của nàng sẽ chạy đến hay không.
Như vậy liền rất tốt, Vân Đông Lưu không có ở đây, một cái Tôn Vĩ còn không phải là đối thủ của hai người bọn họ!
Ở sau khi tràng đại chiến sau cùng chấm dứt, Liễu Hàn Nguyệt cùng Phương Uyên Thước khẩn cấp đến chính giữa lôi đài, nhìn Hoàng Vũ nói:
- Hoàng cô nương, tiếp đến liền nên là một tràng cuối cùng đi?
Hoàng Vũ liếc nhìn Tôn Vĩ, sắc mặt bình tĩnh nói:
- Đó là tự nhiên, nếu hai vị đều chuẩn bị xong rồi...
Liễu Hàn Nguyệt chợt nhẹ nhàng cười nói:
- Hoàng Vũ cô nương, vón là Tứ đại công tử chúng ta tranh phong cho nên
mới có quy tắc lúc trước, mà nay Vân Đông Lưu không có ở đây, không biết quy tắc này có thay đổi hay không đây?
Nghe tới thì Liễu Hàn Nguyệt rất công bình, không muốn chiếm bất kỳ tiện nghi nào, trên thực tế căn bản liền là đang trước tiên ép buộc Hoàng