Chương 4
Cả phòng khách chìm vào im lặng.
Tôi nhìn đứa trẻ mình mang nặng đẻ đau suốt mười tháng.
Cổ áo đồng phục của thằng bé bị lệch. Theo phản xạ, tôi định đưa tay chỉnh lại cho con, nhưng cuối cùng vẫn lặng lẽ thu tay về.
“An An.”
“Con biết bà ngoại mất rồi chứ?”
Thằng bé khựng lại, ánh mắt né tránh.
“Con biết.”
“Ai nói cho con?”
“Ba bận, con cũng bận.” Thằng bé lí nhí. “Thầy giáo nói tuần sau con có cuộc thi, dì Khương cũng bảo không nên để chuyện tang lễ ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Sắc mặt Khương Đường tái đi.
“An An, dì không có ý đó...”
Tôi nhìn con.
“Vậy nên con không đến gặp bà lần cuối?”
An An mím môi.
“Dù sao bà ngoại cũng bệnh lâu rồi. Mẹ, mẹ đừng lấy người chết ra ép buộc bọn con được không?”
Thẩm Nghiên quát lớn.
“Thẩm Dự An!”
An An giật mình, tủi thân quay sang nhìn Khương Đường.
Tôi lại đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía Thẩm Nghiên.
“Ký ngay đi.”
“An An theo anh.”
Thẩm Nghiên siết chặt xấp giấy đến mức mặt giấy nhăn nhúm.
“Hứa Tri Hạ, em đừng hối hận.”
Tôi nhìn hắn, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt.
“Điều khiến tôi hối hận nhất...”
“...chính là bảy năm trước đã gả cho anh.”
Thẩm Nghiên không ký.
Hắn xé bản thỏa thuận ly hôn thành hai mảnh, ném thẳng vào thùng rác.
Giống như tiện tay vứt bỏ toàn bộ những tủi nhục, đau đớn và cam chịu mà tôi đã nuốt xuống suốt bảy năm qua.
“Em bình tĩnh vài ngày đi.” Anh nói. “Chuyện của mẹ, anh sẽ bù đắp cho em. Bên tang lễ anh cũng sẽ cho người lo liệu chu đáo.”
Tôi nhìn tờ giấy nằm trong thùng rác.
“Mẹ đã được chôn cất rồi.”
“Vậy thì cải táng.” Thẩm Nghiên đáp rất nhanh. “Chuyển sang một nơi tốt hơn, mọi chi phí để anh lo.”
“Khi bà còn sống anh không đến thăm. Giờ người đã mất rồi, anh định dùng tiền để mua lấy sự thanh thản cho chính mình sao?”
Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.
“Hứa Tri Hạ, anh đã xin lỗi em rồi.”
Khương Đường vội mở hộp giữ nhiệt, mùi cháo thơm lan tỏa.
“Anh Nghiên, cháo sắp nguội rồi. Chị Hứa đang không ổn định cảm xúc, anh đừng đối đầu với chị ấy.”
An An cũng phụ họa:
“Ba đừng để ý mẹ. Mẹ chỉ muốn cả nhà lúc nào cũng phải xoay quanh mẹ thôi.”
Tôi cúi xuống nhặt chiếc túi xách của mình.
Thẩm Nghiên nhìn chằm chằm tôi.
“Em định đi đâu?”
“Cục Dân chính.”
“Ngay bây giờ?”
“Nếu anh không ký, tôi sẽ khởi kiện.” Tôi bước tới huyền quan thay giày. “Giấy đăng ký kết hôn, sổ hộ khẩu, cả những bằng chứng suốt mấy năm nay anh không về nhà... tôi đã sắp xếp đầy đủ rồi.”
Đột nhiên An An lao tới, giật phăng chiếc túi khỏi tay tôi.
“Không được đi!”