Hai ngày sau
“Dì Lô, con về rồi”
Dì Lô đi ratừ phòng bếp, ra hiệu “Suỵt” với Hạ Tử Du. “Liễu Nhiên vừa ngủ, đừng làm nó tỉnh giấc…”
Hạ Tử Du nhẹ nhàng đi vào phòng con, liếc thấy Liễu Nhiên đang ngủ sau, cô mỉm cười thỏa mãn.
Nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, Hạ Tử Du vừa tới phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm, trong mùi thơm còn thoang thoảng mùi thuốc bắc mà cô không thích
lắm.
Hạ Tử Du đi vào bếp, liếc thấy bóng dáng bận rộn của dì Lô,
cô nghi ngờ “Dì Lô, dì đang nấu ăn sao?” Lúc này hình như chưa tới giờ
nấu cơm.
Dì Lô cười nói “Dì nấu canh cho con.”
Hạ Tử Du
không hiểu cau mày “A, trong canh có thuốc bắc?” Dì Lô nấu canh rất
khéo, cho nên nửa năm qua cô đã được dì Lô nuôi trắng trẻo khỏe mạnh,