Cho đến giờ khắc này Hạ Tử Du mới cảm thấy mục đích hôm nay Đàm mẹ tới tìm
cô không phải bình thường, cô dạ dạ nói, "Cho nên, hôm nay viện trưởng tới tìm con là hy vọng con....."
Đàm Tâm ôm Liễu Nhiên đi vào
đại sảnh biệt thự đột nhiên chen giữa cuộc nói chuyện của bọn họ, "Mẹ
tôi hi vọng cô có thể rời khỏi Dịch Khiêm!"
Lập tức, thân thể Hạ Tử Du hơi chấn động một cái.
Viện trưởng đúng lúc đứng dậy nhận lấy Liễu Nhiên từ trong ngực Đàm Tâm,
sau đó nói với Đàm Tâm, "Tâm Nhi,con nói với cô ấy đi....."
Đàm Tâm nhẹ nhàng gật gật đầu, thuận theo đi về phía Hạ Tử Du.
Viện trưởng điềm đạm nói với Liễu Nhiên, "Cháu gái ngoan, chúng ta đi, bà nội dẫn con đi vườn hoa chơi...."
Sau khi bên trong không gian lại khôi phục yên tĩnh, Đàm Tâm bình tĩnh
nhìn Hạ Tử Du, "Tử Du, cô thực sự làm cho tôi rất bội phục!!"
Hạ Tử Du không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Đàm Tâm, u mê đáp một tiếng, "Dạ?"
Đàm Tâm đột nhiên lạnh giọng bật cười, "Mẹ tôi đã đi rồi, cô có thể không