Buổi trưa, khi Hạ Tử Du và Liễu Nhiên đang dùng bữa ăn, chị Dư đi tới biệt thự.
Nhìn thấy chị Dư, Hạ Tử Du thân thiện đứng dậy, "Chị Dư!"
Nhìn thấy Hạ Tử Du, chị Dư sửng sốt, lúc này mới kính cẩn nói, "A......Bà chủ."
Hạ Tử Du chú ý tới vẻ mặt chán nản của chị Dư, quan tâm hỏi, "Chị làm sao vậy, sắc mặt xem ra không tốt lắm......"
Chị Dư giải thích vô cùng tự nhiên, "Không sao, có thể là gần đây lượng công việc gia tăng!"
Hạ Tử Du thuận miệng nói, "Gần đây chị phải làm việc nhiều lắm sao?"
Chị Dư rất buồn bực nói, "Bà chủ, tôi cầu xin cô mau khiến tổng giám đốc
trở lại bên người cô đi, mấy ngày nay tổng giám đốc xử lý công sự ở công ty như thể phát điên vậy, ít khi cho những cấp dưới như chúng tôi thời
gian thở dốc......"
"A......" Hạ Tử Du không nói gì.
Chị Dư nói lời sâu xa, "Bà chủ, cô không cãi nhau với tổng giám đốc chứ?"
Hạ Tử Du quay đầu qua một bên, không nhìn vào đôi mắt quan tâm của chị Dư, khẽ nói, "Nào có!"
Chị Dư khẽ thở dài nói, "Bà chủ, thật ra thì vợ chồng gây gổ là chuyện bình thường...... Giữa hai người dù cho có trở ngại, tại sao không thể ngồi
bên nhau nói cho rõ?" Thật ra chị Dư có chuyện muốn nói, nhưng cô không
thể chất vấn Hạ Tử Du được.
Hạ Tử Du im lặng. Dĩ nhiên cô hiểu ý
nghĩa trong lời nói của chị Dư, cô im lặng chỉ vì không biết phải giải