Đêm xuống, trầm lắng u ám.
Đàm Dịch Khiêm không bật đèn ngồi trên ghế sofa, ánh sáng mơ hồ ngoài cửa
sổ rọi lên ngũ quan tuấn tú sắc nét của anh, trong tay anh đang cầm một
ly rượu đỏ,suy nghĩ một mình.
Anh tính toán tỉ mỉ, có sở trường về mặt tư tưởng, nhưng cuối cùng lại không đấu được sự trêu ngươi của trời cao.
Nếu như khi còn bé không bị thương bất ngờ, có lẽ kết cục giữa anh và cô
không phải như ngày hôm nay......Mặc dù họ đều cùng tồn tại trong một
thế giới nhưng hai người xa lạ không bao giờ gặp được nhau, có lẽ cũng
sẽ tốt hơn bây giờ.
Trời cao cố ý hành hạ anh, muốn để anh tự tay dùng lưỡi dao sắc bén tùng xẻo da thịt của mình, xé toác từng vị trí