"Em có biết không, ba năm nay tôi đã từng nghĩ nếu như gặp lại nhau, em có
còn oán trách tôi không, như thể bạn bè cũ bình thường, hay em vẫn sẽ
hận tôi như trước đây......"
"Thật ra có lúc tôi lại ngây thơ đến thế......"
Hạ Tử Du tựa vào đầu giường, trong đầu lặp đi lặp lại lời nói của anh
không biết bao nhiêu lần, nước mắt cô bắt đầu không kiềm chế được mà rơi xuống.
Tại sao cô chỉ muốn trải qua cuộc sống bình thường yên
lặng mà lại khó khăn đến thế? Cô cũng đã thử vứt bỏ quá khứ, tại sao anh còn phải đến tìm cô vì chuyện năm đó?
Anh có biết không, mỗi lần nhìn thấy anh, lòng của cô lại truyền đến cơn đau như thể trái tim bị
đục khoét, cô muốn ngầm chịu đựng, nhưng trái tim lại không thể tự kiềm