Buổi tối trong khách sạn.
Đôi mắt Hạ Tử Du hơi sưng đỏ, ôm gối ôm ngồi dựa vào ghế sofa trong phòng.
Cô đã có thể tưởng tượng được Đan Nhất Thuần nhất định là một cô gái rất chu đáo, rất hiền lành.
Trên đời này, không phải bất cứ người phụ nữ nào cũng có thể đối xử tốt với
vợ trước và con gái riêng của chồng tương lai, thế nhưng Đan Nhất Thuần
lại làm được điều đó.
Nếu không phải cô vô tình hỏi Liễu Nhiên về Đan Nhất Thuần, cô cũng không biết được hóa ra Liễu Nhiên biết gọi cô
là "Mẹ" bởi vì Đan Nhất Thuần chỉ dạy. Cô cũng đoán được, trong trí nhớ
non nớt của Liễu Nhiên, hoàn toàn không có khái niệm nào với chữ "Mẹ"
này. Chỉ mới lần đầu tiên nhìn thấy cô liền gọi cô như thế, đương nhiên