Trong văn phòng làm việc, Đàm Dịch Khiêm đứng trước cửa sổ sát đất, trầm ngâm nhìn ánh đèn của thành phố Los Angeles đang dần dần tắt liệm, anh trầm
tư suy nghĩ về cuộc đối thoại vừa rồi.
Cuối cùng, anh đứng trước cửa sổ sát đất suốt cả một đêm.
Sáng sớm hôm sau, Đàm Dịch Khiêm gọi chị Dư vào văn phòng.
Đàm Dịch Khiêm ngồi ở sau bàn làm việc, trên khuôn mặt lạnh lùng dường như
không hề có sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng, nhưng trên vầng trán vẫn
ẩn khuất những cảm xúc khó tả.
Đứng trước mặt Đàm Dịch Khiêm, chị Dư có chút chột dạ không dám ngẩng đầu lên.
Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng mở lời, "Trợ lý Dư, có một số việc chị hẳn là đã quên nói với tôi?"
Tim chị Dư thoáng chốc đập mạnh, biết không có chuyện gì có thể giấu nổi
Đàm Dịch Khiêm, chị Dư ngập ngừng nói, “Xin lỗi, tổng giám đốc, ngày hôm qua là tôi đã báo cho bà chủ đi tìm cô Hạ.”
Đàm Dịch Khiêm tựa lưng vào ghế, ánh mắt tối sầm lại.
Chị Dư nén nỗi sợ hãi về uy nghiêm của Đàm Dịch Khiêm, lấy hết dũng khí nói ra, “Tổng giám đốc, tôi không muốn cô Hạ và ngài tiếp tục dây dưa nữa!
Tuy rằng bây giờ ngài đã biết cô Hạ năm đó không hề muốn bỏ đứa nhỏ đi,