Gió ngoài cửa sổ thổi nhè nhẹ cuốn tấm rèm cửa sổ màu nhạt lên, làn gió êm dịu mơn trớn lên hai người đang ngủ say trên giường.
Hạ Tử Du tỉnh lại sau giấc ngủ say, chậm rãi mở đôi mắt nhập nhèm uể oải ra.
Cô muốn ngồi dậy nhưng cảm thấy xương cốt toàn thân đều muốn vỡ ra thành từng mảnh, cả người đau đớn không dứt.
Bỗng dưng trong đầu cô hiện lên hình ảnh kiều diễm trong phòng tối hôm qua,
hai gò má cô lập tức đỏ hồng, nghiêng đầu liếc nhìn ai đó đang ngủ rất
say ở bên cạnh, một cơn tức giận dâng trào trong lồng ngực.
Cô đẩy anh một cái, "Đàm Dịch Khiêm......"
"Hử?" Người đàn ông bên cạnh hôm qua rõ ràng tiêu hao quá nhiều thể lực nên
bây giờ là lúc bổ sung, chỉ mơ hồ đáp lại cô một tiếng.
Cô nhíu mày, nhất định phải gọi anh ta tỉnh lại: "Đàm Dịch Khiêm!!"
Anh lật người sang một bên, vươn bàn tay to lớn kéo cơ thẻ nhỏ xinh của cô
ôm vào trong ngực, giọng nói nhẹ như thở khàn khàn nửa tỉnh nửa mơ:
“Đừng ầm ĩ!”
Cho dù trong lúc ngủ mơ anh cũng bá đạo không tưởng nổi.
Cô cố gắng gạt bàn tay của anh đang để trên vòng eo trần trụi của mình,