Hai ngày sau, tại Đàm thị.
Sáng sớm, chị Dư đứng ngoài phòng làm việc của tổng giám đốc gõ nhẹ.
"Vào đi."
Chị Dư đi vào phòng làm việc, nhìn Đàm Dịch Khiêm đang xử lý tài liệu trước mặt, cung kính nói, "Tổng giám đốc, tôi đã dẫn người cậu muốn gặp đến,
bây giờ cậu có muốn gặp cô ấy không ạ?"
Đàm Dịch Khiêm để văn kiện trên bàn sang một bên, ngước mắt nhìn chị Dư, nói lạnh lùng, "Dẫn cô ấy vào đi."
"Vâng."
Chị Dư rời khỏi một lát sau, Đường Hân bước vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.
Đường Hân vẫn tràn trề thanh xuân như trước, ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm
trong nháy mắt như càng thêm xấu hổ hơn ngày trước, cô hỏi như không dám tin, "Dịch Khiêm, chị Dư nói anh muốn gặp em?"
Ánh mắt Đàm Dịch
Khiêm kín đáo nhìn khuôn mặt vẫn thanh lệ đáng yêu như ngày nào của
Đường Hân, thong thả nói, "Nghe chị Dư nói cô vẫn luôn ở Los Angeles?"
Đường Hân gật đầu, "Vâng."
Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm dừng lại trên khuôn mặt nhỏ xinh của Đường Hân, nói tiếp, "Mấy năm nay sống có tốt không?"
Đường Hân cẩn thận dè chừng nhìn Đàm Dịch Khiêm, giọng điệu hơi có vẻ vui
mừng nói, "Dịch Khiêm, anh đang quan tâm đến em đấy à?"
Đàm Dịch