Giọng Đàm Dịch Khiêm nói chuyện rất khó nghe, giống như cảm xúc đang bị đè
nén sắp bùng nổ, nhưng bàn tay lại vô cùng dịu dàng, rất cẩn thận không
có làm cô đau.
Bị anh ôm trong ngực, nước mắt Hạ Tử Du tuôn ra càng thêm mãnh liệt.
Nhìn thấy mặt cô đầy nước mắt, khuôn mặt anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm trong
nháy mắt hiện đầy lo lắng. "Không được khóc!!" Anh trầm giọng cảnh cáo
cô.
Cô đau lòng tựa vào trong lòng anh, nhu nhược đưa tay ôm chặt anh, "Đừng ly hôn được không anh? Em không muốn mất anh....."
Sắc mặt của Đàm Dịch Khiêm rất khó coi, "Anh nói em không được khóc!" Giọng của anh càng trùng xuống.
"Em không muốn ly hôn...."
"Đáng chết, đừng nhắc tới ‘ly hôn’ nữa!!"
Hạ Tử Du ngơ ngác trừng mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm đang thở hổn hển.
Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm tái xanh, "Ai nói với em anh muốn ly hôn?”
Hạ Tử Du mệt mỏi nói, "Sáng hôm qua em tới công ty tìm anh, em nghe thấy
anh nói chuyện với luật sư Aston bảo em ký tên lên giấy thỏa thuận....