Sáng sớm hôm sau.
Đầu Thu, hoa cỏ cây cối trong vườn vẫn luôn xanh tươi mơn mởn, nhưng trông nó có vẻ hơi lạnh lẽo.
Hạ Tử Du dừng chân trước một bụi cây cỏ chanh, nhìn ngắm chúng một hồi lâu mới xoay người đi.
Lúc xoay người nhìn thấy người giúp việc đang dẫn Liễu Nhiên đi về phía cô, cô nhìn Liễu Nhiên cười, ngồi xổm người xuống dang tay ra đón Liễu
Nhiên đang chạy bổ nhào vào trong ngực mình.
Liễu Nhiên chạy vọt tới trong ngực mẹ, đưa tay ôm lấy mẹ, cọ nhè nhẹ vào gương mặt, "Mẹ...."
Hạ Tử Du bế lên Liễu Nhiên, vừa đi vừa hỏi, "Con ăn sáng xong rồi sao?"
Liễu Nhiên gật đầu, "Dạ!"
Hạ Tử Du cọ nhẹ vào chiếc mũi nhỏ con gái, nhẹ giọng nói, "Vậy chúng ta đi thôi!"
"Mẹ, mẹ nói muốn dẫn Ngôn Ngôn đến nhà bà ngoại, vậy chúng ta phải đi bao lâu?"
Hạ Tử Du nghiêng đầu suy nghĩ, “À, việc này.... Mẹ vẫn chưa nghĩ kỹ phải
đi bao lâu nữa.... Ngôn Ngôn không nỡ rời khỏi đây sao?"
Liễu Nhiên lắc đầu, "Ngôn Ngôn nghĩ là ba sẽ cùng đi với chúng ta.... Ba hay mẹ ai Ngôn Ngôn cũng không muốn xa hết!"
Hạ Tử Du cười nhẹ, "Bé ngốc, ba con rất bận, lần trước đã dẫn con đến chỗ
chú ‘củ cải’ chơi rồi, sao con còn có thể yêu cầu ba dẫn con đến chỗ bà
ngoại được nữa chứ? Hay là Ngôn Ngôn không thích đi với mẹ đến nhà bà
ngoại?"
Liễu Nhiên gấp gáp nói, "Mẹ, không phải vậy.... Mẹ ở đâu, Ngôn Ngôn cũng phải theo mẹ đến đó!" Nói xong ỷ lại ôm lấy Hạ Tử Du.
Hạ Tử Du vui vẻ cười cười, "Đây mới là con gái ngoan của mẹ!"
Liễu Nhiên đột nhiên hỏi, "Vậy chúng ta phải mau sớm trở về, nếu không ba ở nhà một mình sẽ rất buồn đó!"
Hạ Tử Du cười nhưng lại im lặng không trả lời câu hỏi của con gái.
....
Bế theo Liễu Nhiên, Hạ Tử Du nhìn tài xế đem rương hành lý cực lớn bỏ vào cóp sau xe.
Tài xế đóng cửa cóp sau xe, thắc mắc hỏi Hạ Tử Du, "Cô chủ, cô đi về thăm