Los Angeles, tại "Đàm thị".
Sắc trời dần tối.
Đàm Dịch Khiêm đứng dậy bước ra khỏi bàn làm việc, đi tới đứng trước tấm
rèm che trong suốt trước cửa sổ sát đất trước, nhìn cảnh đêm thành phố
vừa lên đèn, trong không gian rộng lớn như thế chỉ có một bóng dáng cao
to đứng tĩnh lặng như pho tượng, màu sắc u ám xuyên qua bóng mờ của kính thủy tinh, trong phòng ngoài phòng cùng chung một thế giới, thế nhưng
trong không gian vắng vẻ này cả thế giới như chỉ còn lại có một mình
anh.
Cốc cốc ——
"Vào đi."
"Dịch Khiêm."
Ngay sau đó là giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại của Đan Nhất Thuần vang lên.
Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, giọng nhạt nhẽo nói, "Ngồi đi."
Đan Nhất Thuần nhìn chằm chằm khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm không