Đây là giọng nói đến từ sâu trong trí nhớ của Đàm Dịch Khiêm……
Mà vào lúc này hô hấp của mọi người cũng như ngừng lại, tất cả sự chú ý
đều chuyển lên người ông lão đang cố ngồi dậy trên giường bệnh kia.
"Bác...."
Hạ Tử Du mở to mắt.
Robert đã sững sờ kinh hãi đến nỗi không nói nổi.
So với biểu cảm khiếp sợ của robert và Hạ Tử Du thì biểu cảm của Đàm Dịch
Khiêm không có thay đổi đến quá mức rõ ràng, tròng mắt anh tối thẫm,
bình tĩnh nhìn chăm chú vào ông Đàm, người thân mà anh từ nhỏ đã từng
coi là thần tượng.
Kịp thời phản ứng lại Hạ Tử Du dùng sức giằng
tay khỏi sự kiềm chế của Đàm Dịch Khiêm, cô kích động đi tới bên cạnh