Liễu Nhiên đang ngồi xổm trên mặt đất tay cầm chiếc xẻng nhỏ tự nhổ cỏ cho
cây cỏ chanh, nhìn thấy Hạ Tử Du đi vào vườn hoa cô bé lập tức đứng dậy, vui mừng đến nỗi quẳng lại chiếc xẻng nhỏ, ì ạch chạy đến bên chân Hạ
Tử Du, "Mẹ, không phải là mẹ nói mẹ mệt muốn đi ngủ sao?"
Hạ Tử
Du xoa xoa cái đầu nhỏ của Liễu Nhiên, "À, mẹ đột nhiên không muốn ngủ
nữa, đến đây nhìn xem có phải cây cỏ chanh đã cao lớn rất nhiều như Liễu Nhiên nói hay không?"
Liễu Nhiên cười rộ lên lúm đồng tiền chúm chím như hoa, "Dì nói hoa cỏ chanh cũng sắp nở hoa rồi ạ....."
"Ừ."
"Cô chủ."
Xa xa, dì Trần lên tiếng khẽ gọi cô.
Hạ Tử Du ngước mắt, nhìn thấy dì Trần đang mỉm cười tay cầm theo chiếc áo đi về phía cô.
Hạ Tử Du cũng lễ phép nở nụ cười chào lại dì Trần.
Dì Trần đi tới trước mặt Hạ Tử Du, ôn hòa nói, "Cô chủ, cậu chủ nói ngoài
trời đang có gió, bảo tôi mang cho cô cái áo." Dứt lời dì Trần đem chiếc áo khoác dệt len mềm mại khoác lên người cô.
Hạ Tử Du bỗng sững người hỏi, "Anh ấy.... Vẫn chưa đi sao?"
Dì Trần cười rất thân thiện nói, "Có cô chủ ở nhà, sao cậu chủ có thể đi được đây?"
Hạ Tử Du lúng túng cụp mắt xuống, "Dì Trần, dì nói đùa rồi, tôi hiện nay