Chị Dư được các y bác sĩ trùm một tấm vải trắng đẩy ra ngoài....
Bà Đàm đưa tay lên bụm lấy miệng, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Hạ Tử Du sững sờ đứng im một chỗ, một lúc lâu sau vẫn không thể phản ứng được.
Lúc các y tá đẩy chị Dư đi về hướng nhà xác, bà Đàm lao đến vén tấm vải
trắng lên, đến khi bà nhìn thấy thi thể của chị Dư thì đã không còn cách nào kiềm chế được nữa, tức tưởi bật khóc to lên.
Đàm Dịch Khiêm chầm chậm đi tới, trong đôi mắt đen ảm đạm, nhìn chăm chăm vào chị Dư đã ngủ say vĩnh viễn.
Hạ Tử Du cắn chặt môi, đau thương không thể tả xiết, trong cổ cô nghẹn
đắng chưa xót, nước mắt lúc này cũng đong đầy lên hốc mắt.
Vẻ mặt Cảnh Nghiêu bi thương dìu đỡ bà Đàm, an ủi nói, "Bà chủ, xin hãy nén đau lòng...."
Bà Đàm đau đớn không ngừng lắc đầu, "Dư Mẫn.... Tôi thật có lỗi với
cô....Cô đã giúp cho nhà họ Đàm chúng tôi nhiều như thế, thế mà tôi lại
không thể cứu được cô...."
Hạ Tử Du càng cắn môi thật chặt, đôi mắt mờ mịt vô tình bắt gặp được biểu cảm giờ phút này của Đàm Dịch Khiêm.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy sự nặng nề và bi thương hiện hữu trên
gương mặt anh, anh không hề có chút gì là kiềm chế, bởi vì ngấm ngầm