Dùng xong bữa ăn sáng, Đàm Dịch Khiêm thì đưa Liễu Nhiên đi học, còn bà Đàm
phải đi với ông Đàm đến bệnh viện làm kiểm tra theo thường lệ, trong
phòng khách rộng lớn lúc này chỉ còn lại bà Hạ và Hạ Tử Du.
Bà Hạ vui vẻ nói, "Xem ra tối hôm qua con ngủ rất ngon, sắc mặt cũng khá hơn ngày hôm qua hơn nhiều...."
Hạ Tử Du xấu hổ cười nói, "Dạ."
Bà Hạ hỏi, "Là tối hôm qua con gọi điện thoại cho Dịch Khiêm hả?"
"Không ạ, anh ấy tự về."
"À?" Bà Hạ tò mò hỏi, "Nó nói thế nào?"
Hạ Tử Du trả lời, "Anh không nói gì với con về chuyện của chị Dư, anh ấy muốn con đừng suy nghĩ nhiều về chuyện đó nữa."
Bà Hạ gật đầu, "Như vậy mới phải, cũng biết suy nghĩ cho con.... Xem ra là sau cơn mưa trời lại sáng rồi, con nhìn tâm trạng của hai vợ chồng họ
Đàm xem, dường như cũng đã ổn định lại rồi."
".... Dạ."
Bà Hạ quan tâm hỏi, "Sao trông con vẫn như đang có tâm sự."
Hạ Tử Du nói ra lời từ đáy lòng, "Chuyện chị Dư, mặc kệ người nhà họ Đàm
đối xử với con ra sao, dù thế nào con cũng phải gánh một phần trách
nhiệm....”
Bà Hạ an ủi, "Người nhà họ Đàm hòa thuận vui vẻ với