"Loại người như cô ta, nên gặp báo ứng như thế mới phải, chết trong tù hay
phải ở trong đó cả đời vẫn còn thoải mái cho cô ta lắm!"
Trong khi Hạ Tử Du còn đang sững sờ kinh ngạc, bà Đàm từ bên ngoài đi vào nhà đồng thời cũng lên tiếng nói ra câu đó.
Hạ Tử Du hoàn hồn, lễ phép chào hỏi, "Mẹ!"
Bà Hạ cũng phụ họa, "Đúng vậy, trước kia mỗi khi Tử Du bị cô ta chèn ép
lại còn luôn nói tốt cho cô ta, không ngờ rằng cô ta lại độc ác như thế, hết lần này đến lần khác muốn hại chết Tử Du...."
Bà Đàm khinh
bỉ nói, "Trước kia mắt tôi đúng là bị mù mà, nuôi ong tay áo, cô ta ở
trong tù mà vẫn còn được nửa cái mạng cũng xem như may mắn lắm rồi, chị
Dư qua đời vốn nên để cô ta đền mạng mới đúng!!"
Nghe những lời bà Đàm vừa nói, Hạ Tử Du ngạc nhiên hỏi, "Sao ạ? Mẹ, mẹ nói chị Dư là....."
Bà Đàm ngạc nhiên, "Con không biết à? Cái con Đan Nhất Thuần ấy đúng là