Một lúc sau, Đàm Tâm mặc xong nội y rồi mới đi ra ngoài lại.
Nhìn thấy Quý Kình Phàm đang dựa người vào khung cửa phòng tắm, Đàm Tâm tức
giận nói, "Đừng có mở mồm ra nói chuyện với tôi, tôi phải đi ngủ đây,
vẫn theo như cũ, tôi ngủ trên giường còn anh ngủ ở sofa."
Quý Kình Phàm im lặng không cho ý kiến gì.
Ai ngờ, Đàm Tâm vừa mới nằm lên giường, Quý Kình Phàm cũng đã nhảy lên giường theo.
Đàm Tâm hoảng sợ hét lên một tiếng rồi nhảy phốc xuống giường, nhưng trong
lúc bất cẩn mắt cá chân cô bị trật sang một bên khụy xuống.
"Ối....đau quá...."
Nhìn thấy Đàm Tâm bị thương, Quý Kình Phàm cũng lập tức phóng xuống giường,
nâng mắt cá chân Đàm Tâm lên để ngay ngắn xoa bóp rồi hỏi, "Thấy thế
nào?"
Đàm Tâm đã bị đau đến nỗi không còn lòng dạ nào để kiêng dè anh nữa, đau đớn nói, "Chắc tôi bị trẹo chân rồi."
Quý Kình Phàm bế Đàm Tâm lên đặt xuống ghế sofa, nhấc đôi chân trắng trẻo của cô lên hỏi, "Đau lắm sao?"
"Ừm."
Quý Kình Phàm vừa nghe xong liền ôm ngang eo bế Đàm Tâm dậy, "Anh đưa em đến bệnh viện."
Đàm Tâm hất tay anh ra, "Không cần. Tôi thấy cũng không đến nỗi bị thương đến gân cốt, có lẽ xoa bóp một chút sẽ ổn thôi."
Quý Kình Phàm lập tức thả Đàm Tâm xuống.
Đàm Tâm cố chịu đau mà xoa xoa nơi mắt cá chân của mình.
Quý Kình Phàm ngồi xổm người xuống, nhẹ giọng hỏi, "Anh thật làm em sợ đến thế sao?"
Đàm Tâm nổi sùng lên nói, "Tôi còn chưa nói tới anh đấy.....Đồ lưu manh, anh lại dám bò lên trên giường của tôi."
Quý Kình Phàm nói đúng sự thật, "Anh chỉ muốn tặng em một nụ hôn chúc ngủ ngon mà thôi, ai biểu em quá khẩn trương làm gì."
"Hừ!"
"Thôi được rồi, để anh giúp em xoa bóp...." Nói rồi Quý Kình Phàm gỡ ra bàn