Edit: V.O
Nhạc Kỳ Nhân sợ tới mức thiếu chút nữa hôn mê, chân mềm nhũn trực tiếp tê liệt ngồi trên ghế.
Bạch Vũ nhìn thoáng qua, bình tĩnh tiếp nhận chén canh mà thị nữ múc ra,
giống như không có việc gì ăn một ngụm, “Hương vị không tồi.”
Nhạc Kỳ Nhân rốt cuộc nhịn không được, vọt đến bên ngoài đại sảnh ói ra,
Nhạc Kỳ Nhân quả thật rất thích ăn, nhưng không có nghĩa là cái gì nàng
cũng dám ăn. Nhạc Kỳ Nhân liên tục ói ra mấy lần nước trong, sau đó thật sự ngất đi.
Minh Độc Vương cười nhạo một tiếng, “Lá gan quá nhỏ.”
Bạch Vũ liếc nhìn Nhạc Kỳ Nhân một cái, gật đầu nói: “Đúng vậy, bất quá chỉ là canh mắt cừu mà thôi.”
Minh Độc Vương nguy hiểm nheo mắt lại, hưng trí nhìn Bạch Vũ, “Ngươi không lo lắng cho nàng ta sao?”
”Muội ấy chỉ trúng mê dược, không cần lo lắng.”
”Ngươi là Y sư!” Minh Độc Vương lập tức phản ứng lại.
Bạch Vũ bình tĩnh lườm một cái, “Cho nên thỉnh Minh Độc Vương giao giải dược Đoạn Cân Lộ ra đây, Chu gia cho ngươi cái gì, ta cũng có thể cho
ngươi.”
Minh Độc Vương ngửa mặt lên trời cười to, “Chu gia thì
tính là cái gì? Bất quá chỉ là quân cờ ta lợi dụng mà thôi, thứ ta nói