Edit:V.O
Bắc Thần Phong rốt cuộc cũng phải chạy trốn, hỏa diễm bị phóng lên cao cuồn cuộn bay ra, nện thật mạnh ở trên chỗ ngồi của tuyển thủ Tây Trần,
khiến mặt đất vỡ ra một hố to, không chỉ hộc máu, cơ hồ đều ngất đi. Nếu không phải hắn trốn tới bên cạnh chỗ bị nổ mạnh, thì sẽ bị Lưu Hỏa lan
đến, hắn đã sớm là một người chết.
Hắn quả thực không thể tin được, hắn thế nhưng thua! Bại bởi một phế vật hắn tiện tay vứt bỏ!
Hắn gian nan ngẩng đầu, nhìn Bạch Vũ phía trên lôi đài, tư thế đứng ngạo
nghễ dưới ánh mặt trời, dưới khăn che mặt gần như bị phá nát dung nhan
tuyệt thế như ẩn như hiện, chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến cho lòng
người xao động, in thật sâu vào trong đầu, không xua đi được.
Đầu của hắn oanh một tiếng nổ tung, Bạch Vũ lại có thể có mỹ mạo kinh người như thế, căn bản không phải là xấu nữ gì! Sớm biết như thế, hắn lúc