Edit:V.O
Ánh mắt Bạch Vũ tỏa sáng, “Thơm quá, đây là cái gì?”
”Nếm thử đi.” Dạ Quân Mạc đưa ly rượu cho Bạch Vũ.
Bạch Vũ nhấp một ngụm, một mùi vị thơm ngát mà nàng chư bao giờ thử qua nở
rộ trong miệng, giống như nước của trăm quả trái cây kích thích vị giác
nàng, khiến nàng có được dư vị vô tận, kìm lòng không được lại uống một
ngụm.
Ly rượu rất nhỏ, Bạch Vũ hớp vài cái đã uống sạch ly rượu, nhịn không được lại rót một chén.
”Thích?” Dạ Quân Mạc hỏi.
Đầu Bạch Vũ gật gật giống như gà con mổ thóc.
”Không thể uống nhiều.” Dạ Quân Mạc lại vung tay lên cầm đi bầu rượu.
”Ai? Vì sao?” Bạch Vũ lập tức nâng tay gạt lại, lần đầu tiên nàng được nếm thử tư vị tốt như vậy, hai ly sao mà đủ.
Dạ Quân Mạc nhìn bộ dạng tha thiết mong chờ nhìn chằm chằm bầu rượu của
Bạch Vũ, trong mắt tràn đầy cưng chìu sủng nịnh, cầm lại thu bầu rượu
vào không gian linh khí.
Bạch Vũ chụp vào khoảng không, trực tiếp ngã vào trong lòng Dạ Quân Mạc, nàng ôm cái mũi bị ngã đau, căm tức