Chương 5
Bà Ba cười tươi rói.
Từ phía sau lưng bà xuất hiện một bát thuốc đen sì.
“Nha đầu, lần trước cháu nói đau bụng. Đây là thuốc bà đặc biệt sắc cho cháu đấy.”
“Con gái xuất giá sao có thể mang theo thương tích được?”
Tôi đưa tay nhận lấy.
Vừa uống vừa kiếm cớ đi cho lợn ăn.
Sau đó tranh thủ nhổ toàn bộ thuốc vào máng thức ăn.
May mà trời đã tối.
Bọn họ không nhìn thấy.
Trở về phòng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Dự định đợi mọi người ngủ say sẽ lén trốn xuống hầm ngầm.
Thế nhưng vừa qua mười hai giờ đêm.
Ngoài sân bỗng vang lên một âm thanh kỳ quái.
Như thể có thứ gì đó đang bò sát trên mặt đất.
Tốc độ rất nhanh.
Hơn nữa còn đang tiến lại gần tôi từng chút một.
Tôi vội tắt đèn.
Không dám bước ra ngoài.
Chỉ lén vén một góc rèm cửa lên nhìn.
Cái nhìn ấy khiến hồn vía tôi gần như bay mất.
Con cừu non mới mua về đang nằm rạp trên mặt đất.
Bốn chân của nó mềm oặt như không còn xương.
Nhưng trên thân thể lại mọc ra những chiếc xúc tu dài ngoằng.
Chúng chống xuống đất như chân nhện.
Miệng nó há rộng đến mức dị dạng.
Bên trong...
Lại đang nhô ra một khối đen sì.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, tôi nhìn rõ đó là...
Một cái đầu người!
Tôi sợ đến mức nín thở.
Hai tay bịt chặt miệng, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Con quái vật ngửi ngửi khắp nơi.
Dường như không phát hiện ra điều gì bất thường.
Sau đó nó men theo bức tường dưới cửa sổ phòng tôi mà bò lên.
Âm thanh sột soạt dần dần đi xa.
Lúc ấy tôi mới mềm nhũn người, ngồi phịch xuống sàn.
Ngoài sân lại chìm vào yên tĩnh.
Những con vật khác dường như vẫn chưa biến dị...
Khoan đã!
Tôi chợt nhớ ra.
Chính con cừu non này đã ăn thứ thuốc mà tôi nhổ vào máng thức ăn.
Có lẽ...
Chính vì bát thuốc đó mà tốc độ biến dị của nó đã bị thúc đẩy nhanh hơn.
Nhưng thuốc vẫn còn dư lượng. Chỉ sợ chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm nhiều con vật biến dị xuất hiện.
Không còn thời gian để sợ hãi nữa.
Tôi nhanh chóng thu dọn hành lý, đẩy cửa lao thẳng về phía hầm trú ẩn.
Thế nhưng vừa tới miệng hầm, một bàn tay bất ngờ kéo giật lấy tôi.