Dựa Vào Âm Dương Nhãn, Ta Chọn Phu Quân Cho Tiểu Thư

Chương 6

Chương 6
Chưa đầy nửa canh giờ.
Lão bộc hớt hải quay về.
Ông run giọng bẩm báo:
“Lão gia! Phu nhân! Thật... thật quá đáng sợ! Lý công tử thấy quanh đó không có ai, liền đá mạnh vào một con chó mẹ đang ngủ bên đường! Nếu không phải tiểu nhân cố ý gây ra tiếng động, e rằng hắn đã đá chết nó rồi! Trên đường trở về, tiểu nhân còn nghe người ta nói hắn từng sống sờ sờ nhổ móng chân của chó, rồi dùng dao bổ đầu nó...”
Trong lòng lão bộc còn ôm một con chó đen máu chảy không ngừng.
Phu nhân lập tức tái mét mặt mày, vội sai đại phu chữa trị cho con chó.
Lúc ấy, lão gia nhíu chặt mày, trầm giọng nói:
“Chẳng qua chỉ là giết hại súc vật mà thôi. Thường ngày ta cũng hay cùng đồng liêu đi săn. Nam nhân tính tình có đôi phần nóng nảy, cũng chưa hẳn là chuyện gì quá nghiêm trọng.”
Phu nhân liên tục lắc đầu.
“Đi săn là đi săn, đâu phải hành hạ súc vật đến chết. Lý Thành ngoài mặt hiền lành mà tâm địa tàn độc, đủ thấy tâm tính đã méo mó... Không được!”
Thế là.
Người được chọn lần này cũng bị gạt bỏ.
Không ngờ chưa đầy một tháng sau.
Tin dữ của Lý Thành đã truyền đến.
Nghe nói nửa đêm hôm ấy, hắn một mình ra ngoài.
Bỗng nhiên có một đàn chó hoang lao tới.
Đám chó ấy dường như cố ý nhắm vào những chỗ hiểm trên người hắn mà cắn xé.
Đến tận sáng hôm sau, người ta mới phát hiện và cứu được hắn.
Đáng tiếc, dù được cứu chữa suốt nhiều ngày, Lý Thành vẫn mang tật nguyền suốt quãng đời còn lại.
...
Khi tin tức truyền đến, ta và tiểu thư đang chải lông, lau sạch bốn chân cho con chó đen lần trước nhặt được.
Bên cạnh nó còn có ba con chó con vừa mới sinh.
Ta khẽ gõ lên đầu nó, cười mắng:
“Có phải ngươi làm không, Tiểu Hắc? Nhìn xem, bùn trong kẽ móng chân còn chưa lau sạch kia kìa.”
Lần trước, lúc đại phu chữa trị, mới phát hiện trong bụng con chó đen này đã mang thai.
Tiểu thư liền giữ nó lại trong phủ, ngày ngày chăm sóc chu đáo.
Không bao lâu sau, nó sinh hạ ba chó con.
Tiểu Hắc phe phẩy đuôi, rồi lại cuộn mình ngủ gà ngủ gật, trông như mệt đến cực điểm.
Sau khi liên tiếp từ chối hai mối hôn sự, thanh danh của tiểu thư dần dần bị người đời truyền đi chẳng mấy tốt đẹp.
Trong thành bắt đầu xuất hiện đủ loại lời đồn đại.
Có kẻ nói bát tự của tiểu thư không lành, mệnh cách quái dị, khắc phu hại người.
Lão gia và phu nhân tức đến mức cả người run rẩy.
Suốt ngày ngồi trong phủ thở ngắn than dài, ăn không ngon, ngủ chẳng yên, trong lòng chỉ lo lắng cho hôn sự của nữ nhi.
Thế nhưng tiểu thư lại chẳng hề để bụng.
Nàng còn lén dẫn ta chuồn khỏi phủ, chạy đến Tụ Vị Trai mua mấy chiếc giò heo kho.
Ta vừa ôm chiếc giò heo thơm ngậy trong tay vừa nhồm nhoàm gặm, nhỏ giọng nói:
“Tiểu thư, chúng ta làm vậy có ổn không? Lão gia với phu nhân còn đang ở trong phủ lo lắng chuyện hôn sự của người đấy...”
Tiểu thư nuốt một miếng thịt lớn rồi cười híp mắt:
“Có gì mà không ổn chứ? Ta cũng đâu có mất miếng thịt nào. Người ta thích nói thì cứ để họ nói thôi. Ợ...”
Nói xong, nàng lại khẽ thở dài.
“Ta lại thấy thương ngươi hơn, Vân Sương. Ta chẳng làm gì cũng bị người đời đặt điều nói xấu. Vậy khi ngươi còn nhỏ, phải chịu bao nhiêu chuyện, rốt cuộc đã sống qua những ngày ấy như thế nào...”
Nghe đến đây, mũi ta chợt cay xè.
Ta vội cúi đầu, liều mạng chớp mắt để ngăn nước mắt trào ra.
“Không... không sao đâu. Mọi chuyện... đều đã qua rồi.”
Tiểu thư nhìn ta, giọng dịu dàng:
“Làm sao có thể không sao được? Lần đầu ta gặp ngươi, cả người gầy đến mức như một cọng giá đỗ. Hai mắt vô thần, ngơ ngẩn như mất hồn... Bây giờ nghĩ lại mới biết, thì ra lúc ấy ngươi đã phải chịu nhiều khổ sở đến vậy.”
Dưới ánh mắt ôn nhu của tiểu thư, nước mắt ta cuối cùng vẫn không kìm được mà lặng lẽ rơi xuống.
“Không... không khổ đâu... Thật ra... vẫn có rất nhiều cô hồn rất tốt với ta. Khi bị bọn buôn người bắt đi, ta sợ hãi lắm.
“Mấy tiểu nữ quỷ thường đến an ủi ta... còn chỉ cho ta chỗ giấu kẹo nữa.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất