Em Gái Chăm Sóc Tôi Mười Năm, Sau Khi Trọng Sinh Liền Hóa Điên

Chương 1

Chương 1
Liệt giường suốt mười năm, em gái ruột đã chăm sóc tôi ròng rã mười năm trời.
Để kiếm tiền chi trả chi phí điều dưỡng đắt đỏ, nó làm việc quần quật từ sáng sớm đến đêm muộn, mệt đến mức suýt chút nữa là đột tử.
Em rể rốt cuộc chịu không nổi, dằn mặt: "Nếu cô còn tiếp tục lo cho cái ngữ già không đều chết không xong này, chúng ta ly hôn đi."
Em gái tôi chẳng thèm do dự, lập tức ký đơn ly hôn.
Nghĩa cử cao đẹp của nó liên tục được báo chí đưa tin, thậm chí còn nhiều lần lên sóng truyền hình.
Cho đến khi tôi nhận được số tiền bồi thường khổng lồ lên tới mười triệu tệ.
Nhưng sau khi trọng sinh, tôi lại đem toàn bộ số tiền đó trao hết cho đứa em trai vừa mới ra tù.
Phóng viên chất vấn tôi: "Bao nhiêu năm qua cô bị bại liệt, đều là một tay em gái chăm sóc. Bây giờ cô ấy chỉ có một thân một mình, tại sao cô không để lại chút tiền nào cho cô ấy dưỡng già?"
Tôi bình thản nhìn thẳng vào ống kính: "Nhà đài cứ lắp camera giấu kín trong nhà tôi rồi phát sóng trực tiếp đi. Tôi cá là chưa đầy ba ngày, các người sẽ nhìn thấu toàn bộ sự thật."
Tôi vừa gật đầu đồng ý, phóng viên đã lập tức lắp đặt xong camera, buổi phát sóng trực tiếp chính thức bắt đầu.
Mười hai giờ đêm em gái tôi mới về đến nhà.
Vừa bước qua cửa, nó đã vội vã đun nước nóng, chuẩn bị bế tôi vào phòng tắm.
"Chị ơi, sao trên người chị lại mọc nhiều vết loét thế này? Sắp mủ rữa ra cả rồi."
"Tại em, tất cả là tại em..."
Em gái tôi – Lâm Tiểu Oánh – như thể không chịu nổi áp lực, ôm mặt khóc nức nở.
"Chị ơi, dạo này em mệt quá, em không biết chị bị loét nghiêm trọng đến mức này. Thời tiết nóng bức thế này, đáng lẽ em phải bật điều hòa cho chị mới phải."
Kiếp trước, vừa nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của nó, tôi đã ôm chầm lấy nó mà khóc nấc lên, tự căm ghét bản thân tại sao lại trở thành gánh nặng của gia đình như thế.
Nhưng giờ đây, được sống lại một đời, tôi đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho nó.
Trên màn hình, dòng bình luận bắt đầu nhảy lên dồn dập:
"Dù là em gái ruột thì người ta cũng có gia đình riêng mà, làm được đến mức này đúng là Bồ Tát sống rồi."
"Mọi người không biết đâu, em gái cô ấy vì chăm chị mà ly hôn với chồng luôn đó."
"Tăng ca đến muộn thế này, về nhà còn phải tắm rửa massge cho chị, khâm phục thật sự."
"Với nghị lực này của cô em gái, làm gì mà chẳng thành công cơ chứ."
...
Nó đặt chiếc điện thoại ngay trước mặt tôi.
Ngay sau đó liền cởi bỏ quần áo của tôi ra.
Cửa phòng tắm đóng lại, luồng phát sóng trực tiếp không quay được cảnh bên trong, nhưng âm thanh thì vẫn lọt ra vô cùng rõ ràng.
Dù thân hình đã mệt mỏi rã rời, em gái vẫn không ngừng lải nhải bên tai tôi:
"Chị à, mấy ngày nay công việc bận rộn thật đấy, nhưng em cũng kiếm được kha khá tiền rồi. Lần tới đến bệnh viện, em sẽ có tiền thuê cho chị một hộ lý tốt hơn."
Tôi vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng nhìn nó, không hé môi nửa lời.
Đúng lúc này, cậu em trai đi uống rượu say khướt mới mò về nhà.
Tiểu Oánh hướng ra ngoài gọi lớn:
"Tiểu Phong, mau lấy hộ chị cái xe lăn của chị cả vào đây."
Cậu em trai say bí tỉ chẳng nghe thấy gì, cứ thế đi thẳng về phòng ngủ thẳng cẳng.
Nó vừa mới ra tù, chưa tìm được việc làm và chỗ ở nên vẫn luôn ăn bám ở nhà tôi.
Tôi thấy Tiểu Oánh hậm hực đùng đùng chạy ra ngoài.
Chiếc điện thoại của nó vẫn không mang đi, ống kính máy ảnh cứ thế chĩa thẳng vào tôi.
Tôi nhắm mắt lại, một giọt lệ khẽ lăn dài nơi khóe mi.
"Tiểu Phong! Chị cả đã cho em cả mười triệu tệ tiền bồi thường, vậy mà em lại ăn cháo đá bát như thế à? Chị bảo em lấy cái xe lăn cho chị ấy mà em cũng không muốn là sao?"
Tiểu Phong thẳng tay đẩy mạnh Tiểu Oánh ra ngoài, đến một câu cũng chẳng buồn tiếp:
"Đừng có làm phiền ông đây ngủ! Cút!"
Chứng kiến cảnh này, kênh livestream lập tức bùng nổ:
"Cái quái gì thế? Mười triệu tệ! Mà lại đem cho cái loại rác rưởi này?!"
"Bà chị cả bị úng não à! Không để cho cô em út lấy một xu nào sao?"
"Cô em út chăm sóc bao năm qua, kể cả có đi làm giúp việc bên ngoài thì cũng phải kiếm được mấy trăm nghìn tệ rồi, đầu bà chị cả bị lừa đá rồi chắc."
"Cạn lời thật sự, đúng là tâm thần mới làm thế."
Cậu em trai ngáy o o, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Cuối cùng, vẫn là Tiểu Oánh tự mình đi lấy xe lăn, đẩy tôi trở lại phòng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất