Chương 118 Làm đồng học mẫu đến mẹ lái đàng hoàng gian phòng đến
“…” Ngả Tĩnh Hương im lặng, chìm vào sự tĩnh lặng khiến Vương Tử Kiệt cảm thấy nhức đầu. Anh đang định nói gì đó thì Ngả Tĩnh Hương lên tiếng, giọng cô yếu ớt và trầm thấp: “*Chỉ lần này thôi, được không? Em sẽ giúp anh giải quyết.*” Vương Tử Kiệt nhìn chằm chằm ánh mắt vô hồn của cô, tùy ý gật đầu. Sau đó, anh thấy cô đứng dậy, kéo kín rèm cửa trong phòng, khóa trái cửa, rồi quay người lấy hộp khăn giấy trên bàn phía sau. Vương Tử Kiệt cũng đứng dậy, kéo quần xuống một nửa, để lộ hạ thân đang cương cứng. Ngả Tĩnh Hương cầm khăn giấy đi đến bên ghế sofa, thấy Vương Tử Kiệt đã kéo quần xuống, để lộ cự vật thô to đang dựng thẳng khiến cô giật mình, đứng sững tại chỗ, do dự không thôi. Đối mặt với sự im lặng này, Vương Tử Kiệt liên tục dùng ánh mắt ra hiệu, Ngả Tĩnh Hương mới có chút không tình nguyện ngồi xổm xuống ngay trước mặt anh, nghiêng đầu không nhìn về phía hạ thân của Vương Tử Kiệt, gò má cô đỏ bừng. Mãi rất lâu sau, cô mới cầm chặt lấy cự vật của Vương Tử Kiệt. Sự chênh lệch rõ ràng về nhiệt độ cùng cảm giác chạm vào da thịt khiến cả hai người khẽ run rẩy. Vương Tử Kiệt cảm nhận được một luồng kích thích lạnh lẽo truyền khắp cơ thể, từ các dây thần kinh trên đỉnh đầu lan xuống, khiến gáy anh dựng đứng.
Vương Tử Kiệt hiểu rằng không thể thúc ép quá mức, nhưng mũi tên đã đặt trên dây cung thì không thể không bắn. Sau một tiếng thúc giục, Ngả Tĩnh Hương mới miễn cưỡng bắt đầu khuấy động cự vật của anh. Ngả Tĩnh Hương dường như hoàn toàn thiếu kinh nghiệm. Cô chỉ dùng tay phải nhẹ nhàng nắm lấy phần vành khuyên dưới quy đầu của Vương Tử Kiệt, đẩy xuống rồi lại đẩy lên, khuấy động một cách vô cùng lúng túng, không hề có tiết tấu. Vương Tử Kiệt có chút khó chịu, nhưng chỉ có thể thuận theo tự nhiên, dù sao nếu ép buộc quá mức thì cuối cùng cũng chẳng làm được gì. Thân là một người mẹ, lại giúp bạn học của con trai thủ dâm giải tỏa dục vọng, nghĩ thế nào đi nữa thì nội tâm cô cũng phải giằng xé rất lâu. Ngả Tĩnh Hương vừa khuấy động cự vật của Vương Tử Kiệt, vừa nghiêng đầu, mái tóc che khuất nửa khuôn mặt, không biết đang suy nghĩ gì. Vương Tử Kiệt nhìn động tác vụng về, không hề có kỹ xảo của tay phải cô, ngoài cảm giác nhẹ nhàng ra thì chẳng có gì khác. Hơn nữa, tay Ngả Tĩnh Hương cũng không hề ôm sát lấy cự vật của anh, mà chỉ dùng hai ngón tay kẹp hờ, cử động lên xuống như đang bóp thứ gì đó. Vương Tử Kiệt cảm thấy thân dưới mình đã hơi mềm nhũn, liền vội vàng gọi Ngả Tĩnh Hương dừng lại, bực bội nói: “*Cô có thể làm khá hơn một chút không?*” Anh nói cho cô biết cảm giác kích thích cô mang lại hoàn toàn không đủ, thậm chí còn không bằng lần trước dì Hạ làm trong phòng sách ở nhà anh.
Ngả Tĩnh Hương đang bị Vương Tử Kiệt đột ngột gọi, nghe anh trách mắng, cô ngừng lại với vẻ mặt bối rối, đôi mắt lại một trận hơi nước mông lung, cúi đầu cắn môi dưới, rất nhỏ giọng nói: “*Em… em chưa từng làm cái này… không biết…*” Âm thanh phía sau càng ngày càng nhỏ, tiếng nức nở cũng bật ra.
Vương Tử Kiệt cảm thấy mình có chút quá đáng, anh thở dài, dạy cô vài câu, rồi nắm tay cô đặt lên hạ thân của mình. Mãi rất lâu sau Ngả Tĩnh Hương mới bắt đầu động tác trên tay. Vương Tử Kiệt vừa chỉ dẫn cô nên làm thế nào, vừa tận hưởng sự phục vụ đến từ mẹ của bạn học. Anh cảm nhận được hổ khẩu tay phải của Ngả Tĩnh Hương bao quanh phía trên quy đầu của mình, siết chặt vòng tay, liên tục không ngừng bao lấy đỉnh đầu anh, lúc lên lúc xuống, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, tiết tấu chợt nhanh chợt chậm. Kỹ thuật đột ngột này suýt chút nữa khiến Vương Tử Kiệt không giữ được mình. Trong quá trình đó, Vương Tử Kiệt đột nhiên hỏi Ngả Tĩnh Hương liệu cô có thể bú mút hay không. Thân thể Ngả Tĩnh Hương run rẩy, do dự một chút, nhưng không đáp lại yêu cầu của Vương Tử Kiệt. Trên tay cô lại âm thầm tăng lực, áp sát vào vách thịt của Vương Tử Kiệt, siết chặt lấy cự vật và khuấy động mạnh mẽ lên xuống. Vương Tử Kiệt bị kích thích đến quên cả suy nghĩ, phát ra tiếng thở dốc trầm thấp, không tiếp tục truy vấn. Khoảng hơn mười phút trôi qua, Ngả Tĩnh Hương dường như mỏi tay, lực độ trên tay bất giác giảm đi nhiều. Cô ngẩng đầu nhìn Vương Tử Kiệt, dường như muốn hỏi sao anh vẫn chưa xuất tinh. Vương Tử Kiệt nhún vai, làm một vẻ mặt bất lực. Ngả Tĩnh Hương thật sự không chịu nổi đành phải đổi tay, khi đổi tay cô cố ý chạm nhẹ vào cự vật của Vương Tử Kiệt, dường như cảm thấy có chút phiền chán và bất mãn về chuyện này.
Nhưng đổi tay xong Vương Tử Kiệt vẫn chưa đến giới hạn, cự vật ngược lại trở nên càng thêm căng trướng và kiên cường. Vương Tử Kiệt thấy cả hai tay Ngả Tĩnh Hương đều có chút mỏi, nhìn gương mặt xinh đẹp ửng hồng của cô, lớp trang điểm tinh tế trên khuôn mặt, đôi mắt sương mù mang theo một chút cảm xúc, đôi môi thủy nộn với lớp son đỏ thẫm, nhẹ nhàng lay động nội tâm anh. Nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô, Vương Tử Kiệt không khỏi nhớ đến ý tưởng đã nảy ra trước đó. Anh dịch thân thể về phía trước một chút, hạ thân càng gần khuôn mặt Ngả Tĩnh Hương hơn.
Truyện "Giải Trí Đô Thị Chi Máy Ủi Đất Chương 118 Làm đồng học mẫu đến mẹ lái đàng hoàng gian phòng đến" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!