Chương 167: Bổn mạng chi cổ
Người đó không ai khác chính là lão giáo viên của trường, không ai biết thân phận của ông ta, càng không ai biết tại sao ông ta lại đến dạy học tại một sơn thôn nhỏ. Nhìn thấy thi thể của các thôn dân, lão giáo viên thở dài một tiếng, khoát tay một cái rồi trở về nơi ở của mình.
Sau khi giải quyết xong đại phiền toái Vu Nguyệt Thiên, Miêu Húc cất đi khẩu súng lục. Đây không phải là khẩu súng bình thường. So với súng lục bình thường còn lớn hơn vài lần, thậm chí còn hơn cả loại Desert Eagle.
Phải biết, tại nước cộng hòa, vì phòng ngừa quân giới lưu thông, cho dù là cảnh sát bình thường cũng ít khi được phân phối súng ống, trừ phi là chấp hành hành động đặc biệt.
Về phần viện Đốc Sát, trên nguyên tắc cũng không được phân phối súng ống. Nói cách khác, ở nước cộng hòa, ngoại trừ quân đội, bất luận là bộ môn gì cũng hiếm khi được phân súng.
Long Thành với tư cách là một trong tam đại cự đầu của viện Đốc Sát, súng chẳng qua cũng chỉ là vật sưu tầm. Đối với một cao thủ như y mà nói, ý nghĩa thú vị còn vượt xa cái việc sưu tầm. Nhưng với tư cách là một cao thủ cảnh giới Chưởng khống, muốn chơi khẳng định cũng sẽ không chơi súng ống bình thường. Cây súng này đã trải qua cải tạo đặc biệt, mặc kệ là chất liệu hay tạo hình, cũng đều đạt đến trình độ đỉnh cao.
Truyện "Giáo Y Ngây Thơ Chương 167: Bổn mạng chi cổ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này