Chương 207: Đỉnh núi thê thảm nhất.
Đằng Tường bước đi rất thong dong, bước đi rất tự nhiên, đặc biệt là sau khi nhìn thấy hình bóng của Âu Dương Quân Mộng và mọi người, y lại càng không vội vàng nữa. Chỗ này còn cách bên ngoài không đến một trăm kilomet, nếu như không mất đến vài tiếng thì sẽ không thể chạy ra ngoài được. Y vẫn còn có rất nhiều thời gian.
Với vai trò là một người của Chưởng Khống Đỉnh Phong, mặc dù bị một tên thuộc cảnh giới Minh Ngộ dọa cho một phen hú hồn, nhưng đây tuyệt đối là chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời của y, thậm chí còn xấu hổ hơn cả việc năm đó đứng trơ mắt ra nhìn người đó tàn sát toàn bộ Đại Minh Hoan Hỉ Tông.
Năm đó y mới chỉ là một đứa trẻ, còn người đó thì mạnh hơn cả người ở Chưởng Khống Đỉnh Phong , bản thân y đứng trước mặt gã cũng chỉ như một con sâu con kiến mà thôi.
Khi một con sâu, con kiến đứng trước mặt một con sư tử thì bất luận con sư tử có làm gì đi nữa cũng không cảm thấy xấu hổ, nhưng nếu như một con sư tử đối mặt với một con cừu non mà lại bị dọa cho sợ đến mức phải bỏ chạy, thì đây là điều nhục nhã nhất trên đời.
Cho nên, để quét sạch sẽ sự xấu hổ trong lòng mình, y sẽ không ngay lập tức giết chết những người này. Y sẽ để cho bọn họ phải run sợ trước khi chết, y phải để cho bọn họ nếm trải cảm giác sống không bằng chết.
Truyện "Giáo Y Ngây Thơ Chương 207: Đỉnh núi thê thảm nhất." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này